Sự đổ nát ở căn phòng trọ của Khôi đã trở thành một cột mốc không lời giữa hai người. Kể từ chiều hôm đó, một thỏa ước im lặng được xác lập: họ không cần phải giải thích thêm về những nỗi đau, cũng không cần phải tỏ ra mạnh mẽ khi đối diện với nhau. Sân thượng dãy nhà C giờ đây không chỉ là nơi "tập thở", mà đã biến thành một pháo đài tâm lý cuối cùng mà họ dùng để chống chọi với thế giới bên ngoài.
Sáng thứ Hai, Linh mang đến một chiếc túi xách lớn hơn thường lệ. Bên trong không phải là sách nâng cao, mà là một bộ dụng cụ vẽ mới tinh: những tuýp màu nước chuyên nghiệp, cọ vẽ đủ kích cỡ và một xấp giấy ép nóng loại tốt nhất. Cô đặt chúng lên chiếc bàn gỗ mục mà Khôi đã gia cố lại.
“Tiền tiêu vặt của tôi đấy,” Linh nói, giọng có chút hóm hỉnh khi thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt Khôi. “Mẹ tôi tưởng tôi dùng nó để mua thêm tài liệu ôn thi SAT. Coi như đây là 'phí thuê chỗ' ở sân thượng này đi.”
Khôi khẽ chạm tay vào những tuýp màu, đôi mắt cậu ánh lên một tia sáng hiếm hoi. Cậu không từ chối. Cậu biết đây là cách Linh bảo vệ niềm đam mê đang rỉ máu của cậu, cũng là cách cô chuộc lỗi cho sự tàn bạo của người cha say xỉn mà cô đã chứng kiến.
“Thỏa ước đầu tiên,” Khôi nói, mắt vẫn nhìn vào bộ màu. “Ở đây, không có ai là chủ, không có ai là khách. Cậu viết bài của cậu, tôi vẽ tranh của tôi. Nhưng nếu một trong hai người thấy 'nghẹt thở', người kia phải dừng lại ngay lập tức.”
Linh gật đầu, cô ngồi xuống góc quen thuộc, mở cuốn sổ da của mình ra. “Thỏa ước thứ hai: Tuyệt đối im lặng về những gì diễn ra ở đây khi bước xuống cầu thang. Dù chúng ta có thấy nhau ở hành lang hay canteen, cũng phải coi như người dưng.”
Khôi nhếch môi, nụ cười mang chút đắng chát. “Cái đó tôi giỏi nhất lớp rồi. Cậu không cần lo cho tôi, hãy lo cho cái mặt nạ của cậu ấy. Dạo này lớp trưởng Mai có vẻ nhìn cậu kỹ hơn đấy.”
Linh hơi khựng lại, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Cô biết mình đang đi trên một sợi dây thừng mảnh, nhưng lạ thay, cô không còn sợ độ cao như trước. Cô có một điểm tựa mang tên Khôi, và ngược lại, Khôi có một màu xanh biển mà cô đã mang đến.
Họ bắt đầu thiết lập một nhịp sống bí mật. Mỗi ngày, Linh sẽ lén mang một ít thức ăn ngon từ nhà cho Khôi—thứ mà cậu thường xuyên bỏ qua vì không có tiền. Ngược lại, Khôi sẽ là người "canh gác" cầu thang. Cậu có một thính giác cực nhạy với tiếng bước chân. Chỉ cần nghe tiếng giày cao gót của cô lao công hay tiếng bước chân dồn dập của giáo viên giám thị từ xa, cậu sẽ ra hiệu cho Linh thu dọn ngay lập tức.
Có một chiều, khi mặt trời chỉ còn là một vệt cam cháy trên đường chân trời, Khôi bỗng nhiên dừng bút. Cậu nhìn Linh đang mải mê gạch chân những từ vựng mới, mái tóc cô hơi rối vì gió.
“Linh này, tại sao cậu lại chọn tôi? Trong trường có bao nhiêu người tốt đẹp, tại sao lại chọn làm bạn với kẻ bị cả thế giới ruồng bỏ?”
Linh đặt bút xuống, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Khôi.
“Vì khi ở cạnh những người 'tốt đẹp' ngoài kia, tôi phải luôn cố gắng để tốt đẹp hơn họ. Còn ở cạnh cậu, tôi có thể là một đứa trẻ vụn vỡ. Chúng ta đều là những kẻ bị hỏng hóc, Khôi ạ. Và những món đồ bị hỏng hóc thì dễ tìm thấy nhau hơn giữa một đống hàng trưng bày láng bóng.”
Khôi im lặng. Cậu cúi xuống, vẽ một đường tròn bao quanh hai cái bóng của họ đang đổ dài trên sàn sân thượng.
“Thỏa ước thứ ba,” giọng Khôi trầm xuống, nghe như một lời thề. “Cho dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, cho dù một ngày nào đó chúng ta không thể lên đây nữa... thì cậu phải hứa là sẽ tiếp tục thở. Đừng bao giờ quay lại với những vết rạch đó. Được không?”
Linh cảm thấy sóng mũi mình cay nồng. Cô đưa tay ra, móc ngoéo vào ngón tay út của Khôi—một hành động trẻ con nhất mà cô từng làm kể từ khi bước vào cấp ba.
“Tôi hứa. Cậu cũng phải hứa là không bao giờ để người khác xé nát màu sắc trong đầu cậu nữa.”
Tiếng chuông báo hết giờ tự học vang lên từ phía xa, xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Linh nhanh chóng đeo cặp, chỉnh lại chiếc kẹp tóc cho thật ngay ngắn. Khi cô bước ra cửa, cô quay lại nhìn Khôi một lần nữa. Cậu vẫn ngồi đó, giữa những mảng màu nước chưa kịp khô, trông cô độc nhưng không còn vẻ tuyệt vọng.
Bước xuống hành lang lớp học, Linh vô tình chạm mặt Mai.
“Linh, đi đâu mà để mồ hôi nhễ nhại thế này?” Mai hỏi, ánh mắt soi mói dừng lại ở một vệt màu xanh nhỏ xíu vô tình dính trên mu bàn tay Linh.
Linh bình thản giấu bàn tay vào túi áo dài, nụ cười chuẩn mực lập tức hiện lên: “Tớ vừa chạy lên thư viện tìm cuốn từ điển chuyên ngành, nóng quá nên đi hơi nhanh.”
“Vậy sao? Vất vả cho cậu quá,” Mai nói, giọng có chút mỉa mai rồi bước qua.
Linh thở phào, cô bước tiếp về phía cổng trường nơi chiếc xe hơi sang trọng của mẹ đang chờ sẵn. Cô biết mình vừa hoàn thành một vai diễn xuất sắc. Chiếc mặt nạ vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm bên trong, cô không còn thấy đau đớn khi đeo nó nữa. Vì cô biết, vào giờ này ngày mai, cô sẽ lại được tháo nó ra, ở cái góc trú ẩn lộng gió có mùi sơn xịt và những lời hứa thầm lặng.
Kết thúc 10 chương đầu tiên, cuộc chiến sinh tồn của hai kẻ cô độc đã chính thức bắt đầu. Họ đã có nhau, có thỏa ước, và có cả những bí mật đủ để thiêu rụi cái vỏ bọc hào nhoáng của ngôi trường này nếu bị lộ ra. Nhưng ngay lúc này, họ chỉ cần một giờ đồng hồ mỗi ngày để được là chính mình. Thế là đủ.