MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Vẽ Tự DoChương 9

Kẻ Vẽ Tự Do

Chương 9

1,171 từ · ~6 phút đọc

Nếu như thế giới của Linh là một căn phòng triển lãm trắng toát, nơi mọi thứ phải đặt đúng vị trí và không được phép có một hạt bụi, thì thế giới của Khôi lại là một con hẻm nhỏ nằm sâu trong lòng thành phố, nơi ánh nắng chẳng bao giờ chạm tới mặt đất.

Chiều thứ Bảy, trường được nghỉ tiết tự học. Thay vì về nhà để đối mặt với tập đề thi thử Tiếng Anh dày cộm, Linh đã lấy hết can đảm để đi theo Khôi. Cô muốn biết, sau khi bước xuống khỏi sân thượng lộng gió đó, "con quạ đen" của cô sẽ bay về đâu.

Họ dừng lại trước một ngôi nhà lụp xụp, tường gạch bong tróc từng mảng lớn, trơ ra những thớ đá xám xịt. Khôi đứng khựng lại trước cửa, hơi thở của cậu bỗng trở nên nặng nề. Cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt có chút lúng túng và cả sự phòng bị cuối cùng.

“Cậu không nên đến đây đâu. Nơi này... không dành cho Thiên nga.”

Linh không nói gì, cô chỉ lặng lẽ nhìn vào đôi mắt đang dao động của cậu. Cô không sợ cái nghèo, cô chỉ sợ sự xa cách mà cậu đang cố tạo ra. Trước khi cô kịp lên tiếng, một âm thanh chát chúa vang lên từ bên trong: tiếng thủy tinh vỡ tan và tiếng một người đàn ông gào thét trong cơn say.

Khôi nghiến răng, cậu lao nhanh vào nhà. Linh cũng hối hả chạy theo.

Trong căn phòng hẹp bốc mùi rượu rẻ tiền và thuốc lá, một người đàn ông trung niên với gương mặt hốc hác đang loạng choạng đứng giữa đống đổ nát của những bức tranh bị xé rách. Đó là cha của Khôi. Trên tay ông ta là một khung tranh gỗ—thứ duy nhất còn sót lại trong góc phòng.

“Lại vẽ! Mày lại vẽ những thứ rác rưởi này!” Người đàn ông quát lên, giọng nhừa nhựa mùi cồn. “Tao đã bảo mày đi làm thêm kiếm tiền, không thì biến khỏi cái nhà này! Đừng có giống cái con mụ đàn ông đã bỏ tao mà đi kia!”

Khôi đứng chắn trước giá vẽ của mình, đôi vai gầy rung lên bần bật. Cậu không cãi lại, chỉ lẳng lặng nhặt những mẩu bút chì bị dẫm nát dưới sàn. Gương mặt cậu lúc này không còn vẻ bất cần thường ngày, mà chỉ còn là một sự cam chịu đến cùng cực.

“Ông thôi đi!” Linh bước tới, giọng cô run lên nhưng đầy kiên quyết.

Người đàn ông quay sang nhìn cô, ánh mắt đục ngầu vì men rượu nheo lại đầy nghi hoặc. Thấy một cô gái mặc đồng phục sang trọng, ông ta dường như có chút khựng lại, rồi hừ mạnh một tiếng, ném khung tranh xuống đất và lảo đảo bước ra khỏi cửa, không quên để lại một lời chửi thề cay độc.

Căn phòng rơi vào sự im lặng đáng sợ. Khôi vẫn ngồi thụp dưới đất, đôi tay run rẩy thu dọn những mảnh giấy vụn. Những bức tranh mà cậu đã tâm huyết vẽ trên sân thượng, những hình hài mà cậu dùng để chữa lành cho chính mình, giờ đây chỉ còn là đống giấy lộn.

Linh quỳ xuống cạnh cậu. Cô không hỏi "Cậu có sao không?". Cô biết cậu đang rất đau. Cái đau này không đến từ vết bỏng thuốc lá hay cú đấm, mà nó đến từ việc người thân duy nhất lại chính là kẻ muốn dập tắt ánh sáng cuối cùng của cậu.

“Khôi này...” Linh gọi khẽ.

Khôi ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt ấy, lần đầu tiên Linh thấy sự sụp đổ hoàn toàn. Cậu không còn sức để đeo mặt nạ nữa. Cậu nhìn cô, và một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy vết xước.

“Cậu thấy chưa? Tôi không có góc trú ẩn nào cả, Linh ạ. Sân thượng là của trường, còn nơi này... nơi này là địa ngục. Tôi chẳng đi đâu thoát khỏi cái mùi rượu này được.”

Linh vô thức đưa tay ra, ôm lấy đôi vai đang run rẩy của Khôi. Cô áp mặt vào vai cậu, để mặc cho mùi mồ hôi và mùi sơn xịt bao vây lấy mình.

“Cậu cũng đang đau đúng không?” Linh thì thầm, nước mắt cô cũng bắt đầu thấm vào lớp áo thun của cậu. “Cái đau của cậu là bị ghẻ lạnh, cái đau của tôi là bị áp đặt. Chúng ta đều là những kẻ bị mắc kẹt.”

Khôi khựng lại, rồi đôi bàn tay vụng về của cậu từ từ ôm lấy lưng Linh. Cậu gục đầu vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương xà phòng dịu nhẹ—thứ duy nhất thơm tho trong căn phòng tối tăm này.

Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng rách nát bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Họ không còn là "học bá" và "kẻ lập dị", họ chỉ là hai sinh linh bé nhỏ đang sưởi ấm cho nhau giữa mùa đông của cuộc đời.

Linh nhận ra một sự thật đau lòng: Sự hoàn hảo mà mẹ cô tôn thờ và sự đổ nát mà cha Khôi tạo ra thực chất đều là hai mặt của một đồng xu mang tên "sự ích kỷ của người lớn". Họ đều là nạn nhân của những giấc mơ chưa thành và những thất bại của thế hệ trước.

“Chúng ta sẽ không giống họ,” Linh nói, giọng cô đanh lại. “Tôi sẽ không để họ bẻ gãy cậu, và cậu cũng đừng để họ bẻ gãy tôi.”

Khôi lùi lại một chút, nhìn sâu vào mắt Linh. Cậu đưa tay lau nước mắt cho cô, rồi lại nhìn đống tranh bị xé. Cậu nhặt lên một mẩu giấy còn sót lại một góc màu xanh biển—màu mà Linh đã xịt hôm nọ.

“Cậu nói đúng. Họ có thể xé tranh, nhưng họ không xé được màu sắc trong đầu tôi.”

Cậu đứng dậy, đưa tay kéo Linh đứng lên cùng. Trong cái đống đổ nát của căn phòng trọ, một mầm sống mới dường như vừa đâm chồi. Đó không phải là tình yêu bồng bột của tuổi trẻ, mà là một lời thề đồng hành của hai linh hồn đã cùng nhau đi qua đáy của nỗi đau.

“Đi thôi,” Khôi nói, giọng đã lấy lại chút bình tĩnh. “Ở đây không thở được. Chúng ta lên sân thượng. Tôi sẽ vẽ lại cho cậu bức tranh khác.”

Linh mỉm cười, nắm chặt lấy tay cậu. Khi bước ra khỏi con hẻm tối, ánh nắng cuối ngày hắt lên lưng họ hai cái bóng dài quyện vào nhau. Linh biết, từ nay về sau, bí mật giấu dưới tay áo dài của cô và những vết sẹo của Khôi đã chính thức trở thành một lời hứa.

Hứa rằng, dù thế giới ngoài kia có tàn nhẫn đến đâu, họ sẽ không bao giờ để đối phương phải đau một mình thêm lần nào nữa.