MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Vẽ Tự DoChương 8

Kẻ Vẽ Tự Do

Chương 8

1,262 từ · ~7 phút đọc

Sau buổi chiều "chạm" vào bóng tối của nhau, một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt đã được thắt lại giữa Linh và Khôi. Thế nhưng, thế giới bên ngoài sân thượng chưa bao giờ ngừng vận hành theo cách khắc nghiệt của nó. Những bí mật càng đẹp đẽ, càng dễ bị soi mói bởi những đôi mắt tò mò.

Sáng thứ Hai, một cơn mưa bóng mây đổ xuống sân trường, mang theo mùi đất ẩm xông lên nồng nặc. Linh bước vào lớp với chiếc áo dài trắng muốt, cổ cao kín đáo và đôi tay áo được cài khuy cẩn thận đến mức cực đoan.

“Linh ơi, sao dạo này cậu toàn mặc áo dài dài tay thế? Trời nóng thế này mà.” Mai – cô bạn lớp trưởng năng nổ, đồng thời cũng là "đối thủ" cạnh tranh vị trí đứng đầu khối với Linh – vừa cười vừa tiến lại gần, bàn tay đưa ra định chạm vào cánh tay Linh.

Linh nhanh chóng lùi lại một bước, nụ cười trên môi cô suýt chút nữa thì méo xệch.

“À, tớ... tớ bị dị ứng thời tiết nên da hơi đỏ, mặc kín cho đỡ bị ngứa ấy mà,” cô đáp khéo, nhịp tim trong lồng ngực đập thình thịch.

Mai nheo mắt, ánh nhìn dừng lại một giây ở cổ tay Linh trước khi quay đi. “Vậy sao? Nhớ bôi thuốc nhé. Sắp thi học kỳ rồi, sức khỏe là quan trọng nhất đấy. Mà này, sáng nay tớ thấy cậu đi vào dãy nhà C, cậu vào đấy làm gì thế?”

Câu hỏi của Mai như một gáo nước lạnh khiến Linh đóng băng tại chỗ. Cô không ngờ mình lại bị để ý. Trong cái môi trường mà mỗi bước đi của "ngôi sao" đều bị quan sát, việc cô xuất hiện ở khu vực bỏ hoang là một điều bất thường.

“Tớ... tớ tìm một chỗ yên tĩnh để đọc lại bài luận thôi. Thư viện dạo này đông quá,” Linh cố giữ giọng bình thản nhất có thể.

May mắn thay, tiếng chuông vào học đã cứu cô khỏi những câu hỏi tiếp theo. Nhưng suốt cả tiết học, Linh không thể tập trung. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa đang trượt dài trên mặt kính, lòng bồn chồn lo lắng cho Khôi. Liệu cậu ấy có bị ai để ý không? Cậu ấy vốn đã là tâm điểm của những lời đồn thổi, nếu họ thấy cô và cậu ấy đi cùng nhau, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Giờ giải lao, Linh không lên sân thượng ngay. Cô cố tình đi lòng vòng qua dãy văn phòng, chờ cho đến khi chắc chắn không có ai theo dõi mới lẻn lên cầu thang nhà C.

Trên sân thượng, Khôi đang ngồi co chân trên bồn nước, chiếc mũ trùm đầu của áo khoác kéo kín mít. Cậu không vẽ, cũng không ngủ, chỉ im lặng nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt.

“Khôi, dạo này chúng ta phải cẩn thận hơn,” Linh nói ngay khi vừa bước tới, giọng cô lộ rõ vẻ lo âu. “Hình như có người bắt đầu nghi ngờ tôi lên đây.”

Khôi không quay đầu lại, cậu chỉ nhếch môi cười nhạt. “Nghi ngờ một Thiên nga giao du với một con quạ đen sao? Chắc họ nghĩ cậu bị bỏ bùa rồi.”

“Tôi không đùa đâu!” Linh bước tới trước mặt cậu, hai tay siết chặt quai cặp. “Nếu mẹ tôi biết chuyện này, bà ấy sẽ... tôi không biết bà ấy sẽ làm gì nữa. Nhưng chắc chắn bà ấy sẽ không để cậu yên đâu.”

Khôi nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của Linh. Cậu nhận ra, dù họ đã chia sẻ bóng tối với nhau, thì vị thế của họ trong xã hội thu nhỏ này vẫn quá khác biệt. Cậu là kẻ không còn gì để mất, nhưng cô thì có cả một tương lai hào nhoáng đang đè nặng trên vai.

“Vậy thì đừng lên đây nữa,” Khôi nói, giọng cậu lạnh đi vài phần. “Cậu đã có chiếc ô của mình rồi. Cậu đã biết cách thở rồi. Cậu không cần tôi nữa.”

Câu nói của Khôi như một nhát dao cứa vào lòng Linh. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi trào dâng—không phải sợ mẹ, mà là sợ mất đi nơi duy nhất cô được là chính mình.

“Cậu nghĩ tôi lên đây chỉ vì cần người dạy cách thở sao?” Linh gắt lên, nước mắt bắt đầu chực trào. “Tôi lên đây vì ở đây có cậu! Vì chỉ có cậu mới biết dưới lớp áo dài này là những gì, và chỉ có cậu mới không nhìn tôi như một cái máy làm bài tập!”

Khôi sững sờ. Cậu ngước nhìn cô gái đang đứng dưới mưa, chiếc áo dài trắng dính nước dán chặt vào người, nhưng đôi mắt cô lại rực lên một sự kiên định mà cậu chưa từng thấy.

Cậu chậm rãi đứng dậy, tiến lại gần cô. Cậu đưa tay ra, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng, sợ đôi bàn tay thô ráp của mình sẽ làm bẩn màu trắng tinh khôi của cô.

“Linh này,” Khôi thì thầm, giọng cậu dịu lại như tiếng mưa rơi. “Bí mật giấu dưới tay áo dài của cậu... nó không xấu xí. Nó là bằng chứng của việc cậu đã cố gắng bảo vệ chính mình trong căn nhà đó. Nhưng nếu cậu sợ nó bị lộ ra, tôi sẽ là người giấu nó cùng cậu.”

Cậu nắm lấy cổ tay Linh, nơi bắt đầu của những vết sẹo. Cậu không nhìn vào chúng với vẻ thương hại, mà bằng một sự trân trọng kỳ lạ. Cậu kéo tay áo cô xuống thêm một chút, cài lại cái khuy áo bị tuột một cách vụng về.

“Nếu có ai hỏi, cứ nói là cậu gặp tôi để... để tôi vẽ tranh minh họa cho bài luận của cậu. Cứ đổ hết lỗi lên tôi. Tôi quen với việc bị ghét rồi.”

Linh nhìn Khôi, lòng cô mềm đi. Cậu luôn tìm cách bảo vệ cô bằng cách tự làm xấu hình ảnh của chính mình.

“Không,” Linh nắm lấy bàn tay Khôi. “Tôi sẽ không đổ lỗi cho cậu. Chúng ta đã hứa rồi mà, đây là góc trú ẩn của cả hai.”

Trời ngớt mưa. Mùi đất ẩm quyện với mùi bạc hà từ chiếc hộp thiếc của Khôi tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự chữa lành. Linh biết rằng sóng gió ngoài kia chỉ mới bắt đầu. Những ánh mắt dò xét của Mai, sự kiểm soát của mẹ, và những định kiến của trường học sẽ không để họ yên.

Nhưng khi đứng cạnh Khôi, cô cảm thấy lớp áo dài này không còn là một cái lồng tù túng nữa. Nó là một chiếc khiên. Và dưới lớp vải đó, những vết thương đang âm thầm lên da non, từng chút một.

“Đi thôi,” Khôi buông tay cô ra, mắt nhìn xuống sân trường đã bắt đầu nhộn nhịp trở lại. “Thiên nga phải quay về hồ nước của mình rồi. Nhưng đừng quên, khi nào hồ nước quá lạnh, sân thượng này vẫn luôn có nắng.”

Linh mỉm cười, một nụ cười kín đáo giấu sau làn tóc mây. Cô bước xuống cầu thang, từng bước chân chắc chắn hơn bao giờ hết. Cô biết, mình đang mang theo một bí mật to lớn, một bí mật mang tên "sự thấu hiểu", và cô sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.