MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKén Vàng Của Thẩm TổngChương 1

Kén Vàng Của Thẩm Tổng

Chương 1

764 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời thành phố S sầm sì như bị bao phủ bởi một tấm vải liệm khổng lồ. Cơn mưa phùn của những ngày đầu xuân không mang lại sức sống, mà chỉ làm tăng thêm vẻ thê lương cho căn biệt thự cũ kỹ của họ Tô. Phía sau cánh cửa gỗ nặng nề, không khí đặc quánh mùi thuốc súng hòa lẫn với mùi máu tươi nồng nặc. Tô Diệp đứng sững ở ngưỡng cửa, đôi bàn tay trắng muốt vốn chỉ dùng để lướt trên những phím đàn dương cầm nay run rẩy dữ dội. Dưới sàn nhà, cha cô nằm đó trong một tư thế vặn vẹo, khẩu súng lục vẫn còn hơi ấm rơi cạnh bàn tay đã lạnh ngắt. Ông đã chọn cái chết để trốn chạy khỏi khối nợ khổng lồ và sự sụp đổ tan tành của tập đoàn Tô thị, để lại đứa con gái duy nhất giữa bầy sói đang chực chờ xé xác.

Nỗi đau mất cha chưa kịp thẩm thấu vào tâm trí thì thực tại nghiệt ngã đã ập đến như một cơn thủy triều đen tối. Tô Viễn, người chú ruột vốn luôn mang vẻ mặt hiền từ, giờ đây nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng và toan tính. Ông ta không buồn rơi một giọt nước mắt cho người anh trai vừa nằm xuống, mà chỉ bận rộn lật xem những tờ hóa đơn nợ nần chồng chất. Khi những gã đàn ông mặc vest đen của Thẩm gia bước vào nhà, Tô Viễn không hề do dự mà đẩy cô về phía trước. Ông ta run rẩy nói với kẻ dẫn đầu rằng món nợ máu và tiền bạc này, ông ta không trả nổi, nhưng Tô Diệp chính là vật gán nợ giá trị nhất mà ông ta có thể đưa ra.

Trong giới kinh doanh, ai cũng biết Thẩm gia không phải là một gia tộc bình thường, và Thẩm Quân Ngôn, người đứng đầu hiện tại, lại càng là một cái tên gieo rắc nỗi khiếp sợ. Hắn không cần tiền, hắn chỉ cần sự phục tùng tuyệt đối. Ánh mắt của những kẻ thuộc hạ nhìn Tô Diệp không có lấy một chút thương xót, chúng nhìn cô như nhìn một món đồ thủ công mỹ nghệ sắp được chuyển giao cho chủ nhân mới. Tô Diệp muốn thét lên, muốn vùng vẫy thoát khỏi những bàn tay đang siết chặt lấy cánh tay mình, nhưng cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô nhận ra rằng từ khoảnh khắc cha cô bóp cò súng, cuộc đời thiên kim tiểu thư lộng lẫy của cô đã chính thức khép lại, thay thế vào đó là một hố sâu thăm thẳm không thấy đáy.

Chiếc xe đen bóng loáng chờ sẵn ngoài cửa như một con thú săn đêm lặng lẽ. Tô Diệp bị đẩy vào băng ghế sau, hơi lạnh từ máy điều hòa và mùi tinh dầu đàn hương xộc vào mũi khiến cô cảm thấy buồn nôn. Qua lớp kính mờ đục của màn mưa, cô thấy người chú ruột của mình đang cúi rạp người tiễn đưa, gương mặt ông ta lộ rõ vẻ nhẹ nhõm khi đã tống khứ được một gánh nặng. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, tách biệt cô hoàn toàn với thế giới tự do cuối cùng. Tô Diệp thu mình vào góc ghế, vòng tay ôm lấy bờ vai đang run bần bật, cô không biết rằng phía cuối con đường này, Thẩm Quân Ngôn đang đợi cô trong một căn biệt phủ biệt lập, nơi mà sự chiếm hữu và bóng tối sẽ biến cô thành một con búp bê không còn linh hồn.

Mọi thứ diễn ra logic và tàn nhẫn đến mức không cho cô một cơ hội để thở. Món nợ máu của cha cô giờ đây đã chuyển thành xiềng xích vô hình quấn chặt lấy cuộc đời đứa con gái tội nghiệp. Khi chiếc xe tiến vào khuôn viên của Thẩm gia, những cánh cổng sắt khổng lồ chậm rãi khép lại, âm thanh kim loại va chạm vào nhau khô khốc như báo hiệu cho một chương đời đầy tủi nhục sắp sửa bắt đầu. Tô Diệp nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, cô hiểu rằng kể từ đêm nay, cái tên Tô Diệp sẽ không còn thuộc về chính cô nữa, mà nó đã được khắc lên danh sách tài sản của một ác ma mang tên Thẩm Quân Ngôn.