669 từ · ~4 phút đọc
Chiếc xe đen dừng lại trước một cánh cổng sắt đúc cao sừng sững, phía trên uốn lượn những hoa văn hình gai nhọn đầy đe dọa. Khi tiếng xích sắt nặng nề chuyển động, Tô Diệp cảm giác như chính lồng ngực mình bị ép chặt lại. Con đường dẫn vào biệt thự Thẩm phủ dài hun hút, hai bên là những hàng cây tùng bách đứng lặng lẽ trong màn mưa, đen kịt và cao lớn như những lính gác khổng lồ đang giám sát kẻ xâm nhập. Không gian nơi đây yên tĩnh đến mức đáng sợ, không một tiếng chim hót, không một âm thanh của sự sống, chỉ có tiếng bánh xe nghiến trên sỏi đá và tiếng mưa rơi đều đặn trên nóc xe.
Khi bước xuống xe, Tô Diệp bị choáng ngợp bởi sự đồ sộ nhưng lạnh lẽo của kiến trúc Thẩm phủ. Toà biệt thự được xây dựng theo phong cách tân cổ điển với tông màu xám tro chủ đạo, ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những ô cửa sổ cao vút không mang lại chút ấm áp nào mà chỉ càng làm rõ hơn sự cô quạnh của nơi này. Một người phụ nữ trung niên với gương mặt không chút cảm xúc, mái tóc búi cao gọn gàng đến mức khắc nghiệt, đã đứng chờ sẵn ở bậc thềm. Bà ta giới thiệu mình là quản gia Lâm, ánh mắt sắc lẹm quét qua bộ váy vấy bẩn và gương mặt nhợt nhạt của Tô Diệp như đang kiểm kê một món hàng vừa được nhập kho.
Bên trong biệt thự, trần nhà cao vời vợi với những chùm đèn pha lê rủ xuống như những giọt nước mắt đóng băng. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng soi rõ bóng hình nhỏ bé, run rẩy của cô gái đang lạc lõng giữa sự xa hoa u ám. Mùi tinh dầu đàn hương pha lẫn mùi gỗ cũ lan tỏa trong không khí, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, khó thở. Mọi vật dụng ở đây, từ những bức tranh cổ điển đến những bình gốm tinh xảo, đều được sắp xếp ở vị trí cố định với một sự chính xác đến cực đoan, như thể chủ nhân của chúng không cho phép bất kỳ một sự xê dịch hay sai sót nào tồn tại trong lãnh địa của mình.
Quản gia Lâm dẫn Tô Diệp đi qua những dãy hành lang dài dằng dặc, nơi ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để phân biệt được phương hướng. Bà ta lạnh lùng nhắc nhở cô về những quy tắc ngầm của ngôi nhà, rằng ở đây, mệnh lệnh của ngài Thẩm là tuyệt đối, và mọi sự tò mò hay kháng cự đều sẽ phải trả giá đắt. Mỗi bước chân của cô vang vọng trên sàn đá, âm thanh cô độc ấy như xoáy sâu vào nỗi sợ hãi đang trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng. Tô Diệp có cảm giác như hàng nghìn đôi mắt từ những bức chân dung treo trên tường đang dõi theo mình, chế nhạo sự yếu ớt và tương lai mịt mờ của một vật tế.
Căn phòng dành cho cô nằm ở cuối dãy hành lang tầng hai, một không gian rộng lớn nhưng trống trải, với cửa sổ hướng ra khu rừng đen kịt phía sau biệt thự. Khi cánh cửa gỗ dày nặng khép lại sau lưng quản gia Lâm, Tô Diệp khuỵu xuống sàn nhà, đôi vai gầy guộc run lên từng hồi. Cô nhận ra Thẩm phủ không chỉ là một dinh thự, mà là một chiếc lồng vàng được thiết kế để giam cầm linh hồn cô. Trong sự tĩnh lặng u uất ấy, cô bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân trầm đục vang lên từ phía xa của hành lang, chậm rãi và quyền uy, khiến trái tim cô thắt lại vì biết rằng chủ nhân của ác mộng này đang dần lộ diện.