678 từ · ~4 phút đọc
Tiếng bước chân trầm đục dừng lại ngay trước cửa phòng, âm thanh ấy như gõ nhịp vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Tô Diệp. Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy ra, một bóng hình cao lớn bao trùm lấy ánh sáng ít ỏi từ hành lang hắt vào. Thẩm Quân Ngôn bước vào với dáng vẻ của một vị vua đang kiểm tra lãnh địa của mình. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen tuyền, cổ áo mở hờ để lộ đường xương quai xanh cứng cáp và sắc sảo. Gương mặt hắn đẹp một cách lãnh khốc, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vạn trượng, không hề có một chút tia sáng nào của sự thương xót.
Tô Diệp lùi dần về phía góc giường, hơi thở trở nên dồn dập khi cảm nhận được luồng áp lực vô hình từ người đàn ông này tỏa ra. Quân Ngôn không vội vàng tiến tới, hắn thong thả đi quanh phòng, đôi bàn tay thuôn dài lướt qua những món đồ nội thất đắt tiền trước khi dừng lại ở chiếc cằm nhỏ nhắn của cô. Hắn dùng ngón tay nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của cô lên, buộc cô phải đối diện với sự tàn nhẫn trong đáy mắt mình. Giọng nói của hắn vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo như băng đá vỡ vụn, hắn nhắc lại số tiền mà tập đoàn Tô thị đã nợ Thẩm gia, một con số mà dù cô có dùng cả đời cũng không bao giờ trả hết.
Hắn gọi cô là một món hàng, một vật phẩm gán nợ mà người chú của cô đã cung kính dâng lên để cầu xin sự sống. Tô Diệp uất ức đến mức đôi môi run rẩy, cô cố gắng cất giọng để bảo vệ chút lòng tự trọng cuối cùng, nói rằng mình là một con người chứ không phải đồ vật. Thế nhưng, Quân Ngôn chỉ bật cười một tiếng đầy giễu cợt, bàn tay hắn siết chặt lấy cằm cô hơn, buộc cô phải cảm nhận sự đau đớn chân thực. Hắn ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại mang theo cái lạnh thấu xương, hắn thì thầm rằng kể từ khi cha cô tự sát, linh hồn và thể xác của cô đã thuộc quyền sở hữu của hắn, kẻ ban ơn cho cô một chỗ trú chân thay vì phải mục nát trong tù ngục vì nợ nần.
Sự áp chế về vị thế hiện rõ trong từng cử chỉ của Quân Ngôn. Hắn đứng thẳng người, nhìn xuống cô như nhìn một sinh vật nhỏ bé đang giãy giụa trong lòng bàn tay mình. Hắn nói cho cô biết rằng mọi sự phản kháng ở nơi này đều là vô nghĩa, bởi ở thành phố S này, hắn chính là luật pháp, là bầu trời của cô. Hắn ban cho cô cuộc sống này, đồng nghĩa với việc hắn có quyền tước đoạt nó bất cứ lúc nào hắn muốn. Tô Diệp cảm nhận được một nỗi tuyệt vọng đen tối đang bủa vây lấy mình, mọi ranh giới về nhân phẩm bị hắn tước bỏ một cách tàn bạo, chỉ để lại một sự thật duy nhất: cô là con nợ, còn hắn là chủ nợ vĩnh viễn.
Trước khi rời khỏi phòng, Quân Ngôn dừng lại ở cửa, không thèm ngoảnh đầu nhìn lại nhưng lời cảnh cáo của hắn vẫn đủ để khiến cô đóng băng. Hắn ra lệnh cho cô phải tắm rửa sạch sẽ và chờ đợi hắn vào đêm nay, bởi hắn không thích những thứ bẩn thỉu vấy bụi trần trên giường của mình. Cánh cửa đóng sầm lại, trả lại sự tĩnh lặng đáng sợ cho căn phòng, nhưng lúc này Tô Diệp đã biết rằng bóng tối thực sự không nằm ở ngoài kia, mà nó đang hiện hữu ngay trong căn biệt phủ này, dưới hình hài của người đàn ông mang tên Thẩm Quân Ngôn.