MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKén Vàng Của Thẩm TổngChương 4

Kén Vàng Của Thẩm Tổng

Chương 4

729 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn chùm trong phòng ăn đại sảnh tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo trên chiếc bàn dài bằng gỗ gụ bóng loáng. Tô Diệp được đưa xuống lầu trong một bộ váy lụa trắng mỏng manh, dáng vẻ liêu xiêu như một nhành liễu trước bão. Ở đầu bàn, Thẩm Quân Ngôn đã ngồi đó, tư thế ung dung nhưng uy nghiêm, trên tay cầm một ly rượu vang đỏ thẫm như màu máu. Hắn không nhìn cô, chỉ khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn, một ám hiệu không lời buộc cô phải ngồi vào vị trí đối diện. Không khí trong phòng đặc quánh sự áp chế, chỉ có tiếng dao nĩa va chạm khẽ khàng vào đĩa sứ, nghe chói tai và đầy tính đe dọa.

Trước mặt Tô Diệp là một đĩa hải sản được chế biến tinh tế, nhưng ngay khi nhìn thấy những lát bào ngư và tôm rừng, gương mặt cô đã trở nên cắt không còn giọt máu. Từ nhỏ, toàn bộ người nhà họ Tô và giới thượng lưu đều biết đại tiểu thư Tô Diệp dị ứng nghiêm trọng với hải sản, chỉ một lượng nhỏ cũng đủ khiến cô khó thở và co giật. Cô nhìn đĩa thức ăn, rồi nhìn lên người đàn ông đang thản nhiên nhấp rượu, đôi môi cô run rẩy định cất lời cầu xin. Thế nhưng, Quân Ngôn đã chậm rãi đặt ly rượu xuống, đôi mắt hẹp dài nheo lại, nhìn thấu tâm can cô trước khi cô kịp thốt ra bất cứ âm thanh nào. Hắn biết rõ điều đó, hắn đã điều tra từng chi tiết nhỏ nhất trong hồ sơ bệnh án của cô chỉ để dùng nó làm công cụ bẻ gãy ý chí này.

Quân Ngôn ra lệnh cho quản gia Lâm đứng sang một bên, rồi chính hắn đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn, dừng lại ngay sau lưng cô. Hắn đặt đôi bàn tay to lớn, lạnh ngắt lên bờ vai gầy guộc của Tô Diệp, cúi xuống thì thầm bên tai cô rằng một con nợ ngoan ngoãn không được phép kén chọn sự ban ơn từ chủ nhân. Hắn cầm lấy chiếc nĩa, ghim một miếng thịt tôm nhỏ rồi đưa đến sát môi cô. Sự kiểm soát của hắn không chỉ dừng lại ở việc ép buộc, mà còn là sự hành hạ tâm lý tột độ. Hắn muốn nhìn thấy sự sợ hãi, sự đấu tranh giữa bản năng sinh tồn và nỗi khiếp sợ quyền lực trong đôi mắt cô.

Tô Diệp mím chặt môi, nước mắt chực trào ra nhưng cô không dám để chúng rơi xuống đĩa thức ăn. Cô hiểu rằng đây không đơn thuần là một bữa tối, mà là một bài kiểm tra về lòng trung thành và sự phục tùng tuyệt đối mà hắn muốn thiết lập ngay từ ngày đầu tiên. Miếng thức ăn vẫn nằm im trước môi, và áp lực từ bàn tay hắn trên vai cô ngày một nặng nề hơn, như thể nếu cô không mở miệng, hắn sẽ nghiền nát xương vai cô ngay lập tức. Hắn thản nhiên nói rằng nếu cô không ăn, hắn sẽ gửi trả chú của cô về cho những chủ nợ máu lạnh ngoài kia ngay trong đêm nay. Lời đe dọa tàn nhẫn ấy như nhát dao cuối cùng đâm xuyên qua sự phản kháng yếu ớt của cô.

Trong sự im lặng đến nghẹt thở của phòng ăn, Tô Diệp run rẩy hé môi, đón lấy miếng hải sản mang theo mầm mống của sự đau đớn. Ngay khi nuốt xuống, cổ họng cô bắt đầu bỏng rát, lồng ngực thắt lại như bị hàng ngàn cây kim đâm vào, nhưng Quân Ngôn vẫn không buông tha. Hắn đứng đó, lạnh lùng quan sát cô gái tội nghiệp đang dần lịm đi vì phản ứng dị ứng, gương mặt hắn hiện lên một sự hài lòng bệnh hoạn. Đối với hắn, sự đau đớn của cô chính là minh chứng cho quyền lực tối thượng của mình. Hắn chỉ cho phép bác sĩ bước vào khi cô đã cận kề lằn ranh của sự bất tỉnh, để cô khắc sâu vào tâm trí rằng mạng sống của cô hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay hắn.