MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKén Vàng Của Thẩm TổngChương 5

Kén Vàng Của Thẩm Tổng

Chương 5

666 từ · ~4 phút đọc

Cơn dị ứng vừa mới dứt, cơ thể Tô Diệp vẫn còn run rẩy vì những đợt thuốc tiêm liều cao, làn da vốn trắng nõn nay lốm đốm những vết hồng nhạt và mồ hôi lạnh. Cô bị quản gia đưa trở lại căn phòng tối, nơi mùi đàn hương nồng nặc hơn bao giờ hết, tạo cảm giác như một ngôi mộ xa hoa đang chờ đợi để chôn cất sự trong trắng cuối cùng của cô. Tô Diệp co rùm trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt sưng húp nhìn chằm chằm vào cánh cửa, mỗi tiếng kim đồng hồ tích tắc đều giống như tiếng đếm ngược cho sự sụp đổ của nhân phẩm.

Cánh cửa mở ra, Thẩm Quân Ngôn bước vào với hơi men nhạt và sự lạnh lẽo mang theo từ màn đêm ngoài kia. Hắn không nói một lời, chỉ thong thả tháo chiếc cà lạt, ánh mắt nheo lại đầy tính chiếm hữu khi nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của cô trên giường. Hắn tiến lại gần, bóng đen cao lớn bao trùm lấy toàn bộ thân hình nhỏ bé của Tô Diệp, khiến cô theo bản năng lùi sâu vào góc giường cho đến khi lưng chạm phải thành gỗ lạnh lẽo. Quân Ngôn thô bạo túm lấy mắt cá chân cô, kéo mạnh về phía mình, hành động dứt khoát và đầy quyền lực của một kẻ không chấp nhận bất kỳ sự cự tuyệt nào.

Hắn đè nghiến cô xuống nệm, đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, mặc cho cô vùng vẫy trong vô vọng. Giọng hắn khàn đục, thì thầm rằng đêm nay là thời khắc cô phải bắt đầu thanh toán cái giá cho sự tồn tại của họ Tô. Những nụ hôn của hắn không mang theo chút tình cảm nào, chúng nồng nặc mùi rượu và sự trừng phạt, càn quét qua làn da cổ mỏng manh của cô, để lại những vết hằn đỏ rực như muốn đóng dấu quyền sở hữu. Sự cưỡng chế ấy tàn bạo đến mức Tô Diệp cảm thấy xương cốt mình như sắp gãy vụn dưới sức nặng và sự cuồng loạn của hắn.

Mọi âm thanh phản kháng của cô đều bị hắn nuốt chửng bởi những nụ hôn chiếm đoạt. Trong không gian tối tăm, chỉ còn nghe thấy tiếng lụa rách vang lên khô khốc, báo hiệu cho sự phơi bày tàn nhẫn nhất. Quân Ngôn không có sự kiên nhẫn để dỗ dành, hắn tiến vào cô với một sự bạo liệt và chiếm hữu cực đoan, như thể muốn dùng sự đau đớn để khảm sâu tên của mình vào từng tế bào của cô. Nỗi đau thể xác ập đến khiến Tô Diệp chết lặng, cô cắn chặt môi đến mức bật máu để không thốt ra tiếng rên rỉ yếu ớt, nhưng đôi mắt cô vẫn không thể ngăn được những giọt nước mắt tuôn dài, thấm đẫm vào gối.

Đêm dài trôi qua trong sự nhục nhã và kiệt sức, mỗi lần cô tưởng chừng như mọi chuyện đã kết thúc thì sự điên cuồng của Quân Ngôn lại bắt đầu một đợt sóng mới. Hắn nhìn cô bằng đôi mắt đỏ vẩn, thỏa mãn khi thấy sự phản kháng của cô dần biến mất, thay vào đó là một khối thịt vô hồn và phục tùng dưới thân mình. Khi bình minh sắp ló rạng, Quân Ngôn mới chịu buông tha cho cơ thể tàn tạ của cô, hắn đứng dậy, lạnh lùng chỉnh trang lại y phục và ném xuống giường một tấm séc đã ký sẵn như một lời nhắc nhở về bản chất của cuộc giao dịch này. Tô Diệp nằm đó giữa những tấm chăn xộc xệch, trái tim cô dường như đã chết lặng từ khoảnh khắc sự trong sạch cuối cùng bị giẫm đạp bởi kẻ mà cô gọi là chủ nợ.