Ánh sáng xám xịt của buổi sớm mai lọt qua khe rèm, rọi lên những vết bầm tím trên cổ tay và bắp chân của Tô Diệp, nhắc nhở cô về cơn ác mộng chân thực vừa trải qua. Cô gượng dậy với cơ thể rệu rã, cảm giác đau đớn từ vùng hạ thân truyền đến khiến mỗi cử động nhỏ đều trở thành một cực hình. Ý nghĩ duy nhất nhen nhóm trong đầu cô lúc này là chạy trốn, là thoát khỏi căn biệt phủ mang hơi thở của quỷ dữ này trước khi Thẩm Quân Ngôn quay trở lại. Cô vội vã vơ lấy chiếc váy ngủ rách nát, cố gắng lết về phía cánh cửa phòng với hy vọng mỏng manh rằng gã đàn ông kia trong lúc đắc thắng đã quên không cài then.
Thế nhưng, khi những ngón tay run rẩy chạm vào tay nắm cửa, Tô Diệp chỉ nhận lại một cảm giác lạnh buốt và bất động. Cánh cửa gỗ dày nặng đã bị khóa chặt từ bên ngoài. Cô dùng hết sức bình sinh xoay vặn, đập mạnh vào tấm gỗ, nhưng âm thanh vang lên chỉ là những tiếng trầm đục vô vọng trong không gian tĩnh mịch của dãy hành lang. Tô Diệp hốt hoảng quay lại phía bàn trang điểm, nơi cô nhớ mình đã để chiếc điện thoại cầm tay trước khi bị ép xuống lầu ăn tối. Nhưng mặt bàn trống trơn, chiếc máy tính xách tay và ngay cả chiếc đồng hồ thông minh của cô cũng đã biến mất không dấu vết. Mọi phương tiện để kết nối với thế giới bên ngoài, mọi tia hy vọng được giải cứu đều đã bị quét sạch một cách có tính toán.
Không bỏ cuộc, cô lao về phía cửa sổ lớn hướng ra khu vườn phía sau. Đôi mắt cô ánh lên một chút hy vọng khi thấy ban công, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi một sự thật nghiệt ngã hơn. Những ô cửa kính không thể mở ra được, chúng đã được gia cố bằng một loại khóa điện tử hiện đại mà chỉ có mã số mới có thể kích hoạt. Nhìn qua lớp kính, cô thấy những người đàn ông mặc vest đen đứng gác ở mọi lối đi trong khuôn viên, sự canh phòng cẩn mật đến mức ngay cả một con chim cũng khó lòng bay lọt. Thẩm Quân Ngôn không chỉ muốn chiếm hữu thể xác cô, hắn đang xây dựng một nhà tù vô hình để cô lập cô hoàn toàn khỏi nhân loại.
Tiếng lạch cạch của khay thức ăn đặt trước cửa vang lên, rồi tiếng ổ khóa xoay chuyển khô khốc. Quản gia Lâm bước vào với gương mặt lạnh lùng như thường lệ, trên tay là bộ quần áo mới và khay cháo nóng. Bà ta đặt đồ xuống bàn, giọng nói bình thản đến mức tàn nhẫn khi thông báo rằng kể từ nay, Tô Diệp không được phép bước ra khỏi căn phòng này nếu không có sự đồng ý của ngài Thẩm. Mọi nhu cầu của cô sẽ được đáp ứng tại chỗ, nhưng cô sẽ không còn được sở hữu bất kỳ thiết bị liên lạc nào. Sự tự do của cô đã chính thức bị khai tử, thay vào đó là sự quản thúc nghiêm ngặt dưới danh nghĩa của một cuộc điều dưỡng sau biến cố gia đình.
Tô Diệp đứng lặng người giữa căn phòng rộng lớn, cảm giác cô độc và tuyệt vọng bủa vây lấy cô như một tấm lưới dày đặc. Cô nhận ra rằng mình không còn là một con người có quyền công dân, mà đã trở thành một món đồ chơi cao cấp trong bộ sưu tập của Thẩm Quân Ngôn. Hắn đã tước đoạt tiếng nói, tước đoạt sự kết nối và bây giờ là tước đoạt cả không gian sống của cô. Trong sự im lặng đến nghẹt thở của bốn bức tường, cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi trong nỗi sợ hãi tột cùng, biết rằng mình đã thực sự trở thành một con chim trong lồng vàng, chờ đợi sự định đoạt của chủ nhân mỗi khi màn đêm buông xuống.