MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKén Vàng Của Thẩm TổngChương 7

Kén Vàng Của Thẩm Tổng

Chương 7

699 từ · ~4 phút đọc

Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên vào lúc chiều muộn, báo hiệu sự trở về của chủ nhân ngôi nhà. Thẩm Quân Ngôn bước vào phòng, không khí xung quanh hắn vẫn mang theo cái lạnh lẽo của sương đêm và mùi thuốc lá đắt tiền. Hắn không nhìn vào đôi mắt đầy u uất của Tô Diệp, mà chỉ chậm rãi tháo đôi găng tay da, ánh mắt dừng lại ở những đầu ngón tay của cô đang bấu chặt vào ga giường. Đối với hắn, Tô Diệp giờ đây giống như một miếng ngọc quý vừa rơi vào vũng bùn, dù đã được đưa về lầu cao, hắn vẫn cảm thấy hơi thở của thế giới bẩn thỉu ngoài kia đang ám lấy từng lỗ chân lông của cô.

Hắn nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào phòng tắm rộng lớn được lát đá thạch anh trắng muốt. Quân Ngôn vặn vòi nước, mặc cho dòng nước nóng bốc hơi nghi ngút làm mờ mịt cả không gian. Hắn ép cô đứng dưới vòi sen, rồi tự tay cầm lấy bông tắm, đổ lên đó loại dung dịch tẩy rửa nồng mùi hóa chất khử trùng pha lẫn hương gỗ mục. Bàn tay hắn không hề có sự dịu dàng, hắn chà xát lên làn da mỏng manh của Tô Diệp một cách thô bạo, như thể muốn lột bỏ lớp da ngoài cùng của cô. Hắn lầm bầm rằng mọi dấu vết của gã chú ruột tham lam, mùi của căn biệt thự họ Tô cũ nát, hay thậm chí là không khí của những con phố tầm thường mà cô từng đi qua, đều phải được tẩy sạch hoàn toàn.

Tô Diệp đứng run rẩy dưới làn nước nóng đến bỏng rát, làn da cô từ trắng nõn dần chuyển sang đỏ ửng, thậm chí có những chỗ rướm máu vì sự chà xát quá mức. Cô cố gắng né tránh nhưng càng vùng vẫy, Quân Ngôn lại càng siết chặt hơn. Ánh mắt hắn đỏ vẩn, mang theo một sự ám ảnh bệnh hoạn về sự thuần khiết. Hắn bắt cô phải gội đầu đến ba lần, chà đi chà lại những kẽ móng tay cho đến khi chúng tê dại. Hắn nói rằng ở bên cạnh hắn, cô phải sạch sẽ đến mức vô trùng, không được phép mang theo bất kỳ ký ức hay hơi thở nào của quá khứ. Sự sạch sẽ mà hắn khao khát không phải là sự vệ sinh thông thường, mà là một cách để xóa sổ bản sắc cũ của cô, để cô trở thành một tờ giấy trắng chỉ dành riêng cho hắn tô vẽ.

Thời gian trôi qua hàng giờ đồng hồ, hơi nước làm cho Tô Diệp cảm thấy choáng váng và khó thở, nhưng Quân Ngôn vẫn chưa có ý định dừng lại. Hắn tỉ mỉ lau rửa từng phân da thịt như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo thiêng liêng và quái dị. Đối với hắn, việc làm sạch cô chính là cách hắn khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối, là bước đầu tiên để tách biệt cô hoàn toàn với nhân loại. Khi cô đã kiệt sức đến mức không thể đứng vững, hắn mới chịu khóa vòi nước, dùng một chiếc khăn bông lớn bao bọc lấy cô, nhưng không phải để sưởi ấm mà để cách ly cô với không khí bên ngoài một lần nữa.

Nhìn mình trong gương với làn da đỏ rực và đôi mắt trống rỗng, Tô Diệp cảm thấy mình không còn là một con người, mà chỉ là một món đồ chơi vừa được lau chùi sáng bóng để chờ đợi chủ nhân thưởng thức. Sự ám ảnh của Quân Ngôn khiến cô rùng mình ghê sợ, bởi cô nhận ra rằng hắn không chỉ muốn giam cầm thân xác cô trong căn biệt thự này, mà còn muốn thanh lọc cả tâm hồn cô theo ý muốn của hắn. Hắn bế cô trở lại giường, ghé sát tai cô thì thầm rằng bây giờ cô mới thật sự thuộc về hắn, một món quà sạch sẽ và hoàn hảo nhất.