690 từ · ~4 phút đọc
Trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự, tiếng đàn dương cầm bất ngờ vang lên từ phòng sinh hoạt chung ở tầng hai. Đó là những thanh âm rời rạc nhưng mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, không phải là một bản nhạc cổ điển trau chuốt mà giống như một dãy ký hiệu Morse được chuyển hóa thành âm nhạc. Tô Diệp ngồi bên cây đàn Steinway đen bóng, đôi bàn tay gầy guộc lướt trên phím đàn với tất cả sự liều lĩnh cuối cùng. Cô biết rằng một người bạn cũ của gia đình, người duy nhất hiểu được quy tắc mật mã âm nhạc của cô, đang tham dự buổi tiệc trà ở căn biệt thự đối diện bên kia thung lũng. Cô hy vọng những nốt cao nhói tai kia có thể xuyên qua màn đêm, truyền đi tín hiệu cầu cứu trước khi con quái vật trở về.
Thế nhưng, bản nhạc chưa kịp đi đến nốt kết thúc thì cánh cửa phòng đã bị đá văng. Thẩm Quân Ngôn đứng đó, hơi thở hắn mang theo sự lạnh lẽo của tử thần. Hắn không cần là một thiên tài âm nhạc để nhận ra sự bất thường trong những âm thanh chói lót vừa rồi. Ánh mắt hắn quét qua khung cửa sổ đang mở toang, rồi dừng lại ở những đầu ngón tay đang run rẩy trên phím đàn trắng muốt của Tô Diệp. Hắn bước tới chậm rãi, mỗi tiếng giày nện xuống sàn gỗ như một tiếng sấm báo hiệu cơn thịnh nộ tột cùng. Quân Ngôn túm lấy tóc cô, ép cô phải ngửa mặt nhìn thẳng vào sự cuồng loạn trong đôi mắt hắn, rồi thản nhiên đóng sập nắp đàn gỗ nặng nề xuống ngay khi đôi bàn tay cô vẫn còn đặt trên phím.
Tiếng rắc khô khốc của xương ngón tay gãy vụn vang lên, xé toạc không gian yên tĩnh. Tô Diệp hét lên một tiếng rồi lịm đi vì cơn đau thấu trời xanh, nhưng Quân Ngôn không dừng lại ở đó. Hắn kéo cô xuống sàn, dùng gót giày đen bóng nghiến mạnh lên những khớp ngón tay thon dài vốn chỉ dành cho âm nhạc. Hắn gằn giọng, từng chữ như tẩm độc, rằng đôi bàn tay này nếu đã muốn dùng để kết nối với thế giới bên ngoài, thì tốt nhất là không nên cử động được nữa. Hắn muốn cô hiểu rằng, ngay cả âm nhạc — niềm kiêu hãnh cuối cùng của cô — cũng không được phép tồn tại nếu nó không phục vụ cho sự chiếm hữu của hắn.
Sự bạo liệt của Quân Ngôn không chỉ phá hủy thể xác mà còn nghiền nát cả linh hồn nghệ sĩ của Tô Diệp. Hắn nhấc cô dậy, ném cô sang một bên như một món đồ chơi hỏng, rồi lạnh lùng ra lệnh cho người làm khiêng cây đàn dương cầm quý giá ra sân sau để đốt bỏ. Nhìn ngọn lửa bùng lên hỏa thiêu đi phương tiện duy nhất để cô bày tỏ tâm hồn, Tô Diệp nằm co quắp trên sàn, ôm lấy đôi bàn tay sưng tấy, biến dạng. Những vết sẹo đỏ tía bắt đầu hình thành dưới da, dấu ấn vĩnh viễn của một người nghệ sĩ không bao giờ còn có thể chạm vào phím đàn được nữa.
Quân Ngôn quỳ xuống bên cạnh, nâng đôi bàn tay nát vụn của cô lên, đặt một nụ hôn tàn nhẫn vào lòng bàn tay đầy máu. Hắn thản nhiên nói rằng kể từ nay cô sẽ không cần phải đàn cho ai nghe nữa, bởi vì hắn sẽ là thính giả duy nhất, và tiếng khóc của cô chính là bản nhạc hay nhất mà hắn muốn thưởng thức. Trong bóng tối của căn phòng, Tô Diệp nhận ra rằng sự chiếm hữu của Thẩm Quân Ngôn đã chạm đến giới hạn của sự hủy diệt, hắn không chỉ muốn nhốt cô vào lồng, mà còn muốn bẻ gãy mọi đôi cánh mà cô có thể dùng để bay đi.