MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKén Vàng Của Thẩm TổngChương 9

Kén Vàng Của Thẩm Tổng

Chương 9

694 từ · ~4 phút đọc

Đôi bàn tay bị thương của Tô Diệp được băng bó một cách sơ sài, lớp gạc trắng muốt tương phản đến chói mắt với màu da nhợt nhạt. Cô nằm trên giường, nhìn chăm chăm vào một tờ giấy da trâu dày cộp được dán ngay ngắn trên cánh cửa phòng, nơi vốn dĩ là không gian riêng tư duy nhất còn sót lại. Đó không phải là lời thăm hỏi, mà là một bản danh sách các quy tắc được Thẩm Quân Ngôn trực tiếp soạn thảo, mang tên "Thời gian biểu của Thẩm phủ". Hắn không còn coi cô là một con người với những nhu cầu tự nhiên, mà chính thức hóa vị thế của cô như một món đồ chơi cơ khí cần được vận hành theo đúng định mức.

Mọi hoạt động trong ngày của cô giờ đây bị băm nát và đóng khung vào những khung giờ nghiệt ngã. Từ sáu giờ sáng, cô phải có mặt tại phòng tắm để thực hiện các nghi thức tẩy rửa mà hắn đã thiết lập. Tám giờ là lúc cô phải ngồi bất động ở bàn ăn, chờ đợi hắn ban phát cho những mẩu thức ăn nhỏ hẹp. Nhưng điều tàn nhẫn nhất nằm ở những dòng chữ đỏ được kẻ đậm phía dưới: mười giờ tối đến hai giờ sáng là "thời gian phục vụ". Trong bốn tiếng đồng hồ đó, cô không được phép ngủ, không được phép mệt mỏi, và tuyệt đối không được phép từ chối bất kỳ yêu cầu biến thái nào của chủ nhân. Hắn muốn biến sự chiếm hữu thể xác thành một nghĩa vụ hành chính, một loại lao động khổ sai mà cô phải trả nợ bằng chính sinh lực của mình.

Quân Ngôn bước vào phòng khi kim đồng hồ vừa điểm đúng mười giờ tối. Hắn cầm trên tay một chiếc đồng hồ cát nhỏ, thản nhiên đặt nó lên bàn trang điểm. Tiếng cát chảy rào rào trong không gian tĩnh mịch nghe như tiếng thời gian đang mài mòn đi chút tàn dư nhân phẩm cuối cùng của Tô Diệp. Hắn đứng đó, lạnh lùng quan sát cô gái đang run rẩy vì đau đớn từ đôi bàn tay gãy vụn, nhưng trong mắt hắn không có lấy một tia thương xót. Hắn nhắc nhở cô rằng nếu cô chậm trễ dù chỉ một phút trong bất kỳ khung giờ nào, hình phạt sẽ không chỉ dừng lại ở thể xác của cô, mà còn trút xuống những người thân ít ỏi của cô còn sống sót ngoài kia.

Hắn bắt cô phải đứng dậy, dù đôi chân cô không còn chút sức lực. Quân Ngôn tiến tới, thắt chặt lại dải băng trên tay cô, rồi ép cô phải thực hiện nghi thức rót rượu cho hắn bằng đôi bàn tay tàn phế. Mỗi cử động nhỏ đều khiến những khớp xương vừa mới kết nối lại bị xé toạc ra, nhưng hắn chỉ đứng đó, đếm từng giây trên đồng hồ cát. Đối với hắn, việc bắt cô sinh hoạt theo khung giờ không chỉ là để quản lý, mà là để tiêu diệt ý chí tự chủ của cô. Hắn muốn mỗi hơi thở, mỗi giấc ngủ của cô đều phải gắn liền với sự hiện diện và quyền năng của mình.

Khi bóng tối bao trùm hoàn toàn dinh thự, Tô Diệp nhận ra mình đã thực sự trở thành một con búp bê dây cót. Cô không còn quyền được buồn ngủ khi mệt, không còn quyền được khóc khi đau, bởi mọi cảm xúc đều phải được điều chỉnh sao cho khớp với "quy tắc" của hắn. Quân Ngôn nhìn cô gái đang dần khô héo dưới sự kiểm soát cực đoan của mình với một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn hiểu rằng, một khi đã nắm giữ được thời gian của một người, hắn đã nắm giữ được toàn bộ sự tồn tại của người đó. Đêm nay, cũng như mọi đêm khác theo quy định, sự phục tùng của búp bê lại bắt đầu trong tiếng cát chảy vô tình.