MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKén Vàng Của Thẩm TổngChương 10

Kén Vàng Của Thẩm Tổng

Chương 10

680 từ · ~4 phút đọc

Cơn đau từ đôi bàn tay gãy vụn kéo dài âm ỉ, khiến ý thức của Tô Diệp dần trở nên mụ mẫm trong căn phòng nồng đặc mùi tinh dầu. Giữa không gian ngột ngạt ấy, ánh trăng nhạt nhòa hắt qua khe cửa ban công như một thứ ma lực, thôi thúc cô tìm kiếm một chút không khí tự nhiên để xoa dịu tâm hồn đang héo úa. Quên mất quy tắc về khung giờ và sự cấm đoán của Thẩm Quân Ngôn, cô lết đôi chân run rẩy về phía ban công, áp gương mặt xanh xao vào lớp kính lạnh lẽo. Cô đứng đó quá lâu, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía những ánh đèn xa xăm của thành phố, nơi từng có một Tô Diệp tự do, cho đến khi tiếng cửa phòng bị đá văng ra một lần nữa.

Thẩm Quân Ngôn đứng ở ngưỡng cửa, bóng hắn kéo dài trên sàn nhà như một bóng ma vực thẳm. Hắn không nói lời nào, chỉ chậm rãi đi tới, bàn tay siết chặt lấy gáy cô, kéo ngược về phía sau. Ánh mắt hắn lạnh thấu xương khi nhận ra cô đang khao khát cái thế giới ngoài kia, thứ mà hắn đã tuyên bố là "bẩn thỉu" và "không dành cho cô". Hắn gằn giọng, hỏi rằng có phải sự dịu dàng giả tạo của hắn trong những khung giờ quy định đã khiến cô quên mất thân phận của mình hay không. Đối với Quân Ngôn, việc cô nhìn ra ngoài ban công không chỉ là vi phạm quy tắc, mà là một hành động phản bội lại quyền sở hữu tuyệt đối của hắn.

Hắn lôi cô ra khỏi phòng, băng qua dãy hành lang tối tăm và dẫn xuống một tầng hầm sâu thẳm bên dưới dinh thự. Tại đây, có một căn phòng nhỏ hẹp không cửa sổ, không ánh sáng, chỉ có bốn bức tường đá ẩm mốc và mùi của sự cô độc đến đáng sợ. Quân Ngôn đẩy mạnh cô vào trong, mặc cho cô ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo. Hắn thản nhiên thông báo rằng vì cô thích ngắm nhìn ánh sáng bên ngoài, nên hắn sẽ ban cho cô sự tĩnh lặng hoàn đối của bóng tối để cô học cách trân trọng những gì hắn ban phát. Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, tiếng ổ khóa xoay chuyển khô khốc vang lên, để lại Tô Diệp trong bóng đen đặc quánh.

Trong phòng tối, mọi giác quan của cô dường như bị tê liệt. Không có âm thanh, không có ánh sáng, chỉ có tiếng nhịp tim đập thình thịch và nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây. Tô Diệp co rùm lại một góc, đôi bàn tay đau đớn không dám chạm vào đâu vì sợ những thứ vô hình trong bóng tối. Cô bắt đầu ảo giác, nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo của Quân Ngôn vang vọng khắp bốn bức tường. Sự trừng phạt này không gây ra những vết thương rướm máu ngay lập tức, nhưng nó đang từ từ gặm nhấm tinh thần của cô, khiến cô nhận ra rằng nếu không có sự ban ơn của hắn, thế giới của cô chỉ còn lại một màu đen chết chóc.

Hàng giờ trôi qua hay hàng thế kỷ trôi qua, Tô Diệp không còn phân biệt được nữa. Cô chỉ biết rằng mình đang dần phát điên trong sự câm lặng này. Mỗi khi nghe thấy tiếng động nhỏ từ phía cánh cửa, cô lại vừa hy vọng vừa khiếp sợ. Cô nhận ra rằng đây chính là cách mà Thẩm Quân Ngôn thuần hóa những "con mồi" của mình: bẻ gãy mọi liên kết với thực tại cho đến khi kẻ đó phải cầu xin sự hiện diện của hắn, dù đó là sự hiện diện mang theo đau đớn và nhục nhã. Trong bóng tối vô tận, tâm hồn của Tô Diệp bắt đầu nứt vỡ, chuẩn bị cho một sự phục tùng sâ