Ánh đèn chùm pha lê của nhà hàng Sky Lounge rực sáng, phản chiếu xuống những chiếc ly pha lê chứa thứ rượu vang đỏ đắt tiền. Tiếng nhạc jazz chảy tràn trong không gian, nhưng nó không át được tiếng cười ngạo nghễ của Bảo "Công Tử". Bảo gác đôi giày loafer bằng da bê Ý lên ghế, tay lắc nhẹ chiếc ly, khuôn mặt điển trai hiện lên vẻ đắc thắng thường thấy của một kẻ chưa bao giờ biết đến từ "thiếu thốn".
"Thôi đi mấy ông anh!" Bảo tặc lưỡi, nhìn đám bạn đại gia đang ngồi quanh bàn. "Phượt xuyên Việt thì có gì đâu? Chỉ cần con Land Cruiser đổ đầy xăng, một chiếc thẻ đen vô hạn mức và vài cái resort năm sao dọc đường. Đi thế thì con Milu nhà em cũng đi được."
Một gã thiếu gia trong nhóm cười nhạt, đẩy một tờ giấy về phía Bảo: "Thế nếu không có thẻ đen, không có xe sang thì sao? Nếu chú mày phải đi bằng đôi chân trắng trẻo đó, dùng sức lao động mà đổi lấy cơm, chú trụ được mấy ngày? Ba ngày hay... ba tiếng?"
Cả bàn tiệc rộ lên tiếng cười châm chọc. Linh "Tiểu Thư" đang mải soi gương để dặm lại lớp son đỏ thẫm, nghe vậy cũng bĩu môi: "Anh đùa à? Bảo mà đi làm thuê á? Có mà thuê người ta làm hộ thì có!"
Mỹ "Bách Khoa" đẩy gọng kính cận, lật mở cuốn sổ ghi chép nhỏ luôn mang bên người, lẩm bẩm: "Dựa trên dữ liệu nhân trắc học và chỉ số sinh tồn của nhóm mình, khả năng thất bại là 99,9%."
Duy nhất chỉ có Hùng "Cơ Bắp" là vẫn đang mải mê vật lộn với miếng bít tết wagyu, anh chàng ngẩng đầu lên, cơ vai cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi body-fit: "Làm thuê á? Tao khỏe mà, tao vác bao cát được! Có cơm ăn là được."
Sự khích bác lên đến đỉnh điểm khi gã thiếu gia kia dằn một xấp tiền lớn xuống bàn cùng một bản hợp đồng in sẵn. "Đây là kèo cược lớn nhất năm. Đi từ Sài Gòn ra tới Hà Nội. Không tiền mặt, không thẻ ngân hàng, điện thoại bị niêm phong chỉ để quay vlog hành trình cho tụi này giám sát. Mỗi tỉnh các người phải vào một làng nghề, làm ra sản phẩm được nghệ nhân công nhận mới được 'trả lương' bằng vé đi tiếp. Thua thì mỗi đứa phải cạo trọc đầu và nhảy múa ở phố đi bộ Nguyễn Huệ trong một tuần. Sao? Dám không?"
Cả không gian bỗng im phăng phắc. Bảo nhìn tờ hợp đồng, rồi nhìn đám bạn đang cười cợt. Cái tôi của một kẻ luôn tự coi mình là "bậc thầy trải nghiệm" trỗi dậy. Cậu đập bàn một cái "chát", cầm cây bút máy ký rẹt một đường dài.
"Ký! Đứa nào không đi là con rùa!"
Linh hoảng hốt đánh rơi cả thỏi son Dior: "Bảo! Anh điên rồi sao? Em còn show thời trang tháng sau!"
"Ký đi Linh!" Bảo liếc mắt. "Chúng ta sẽ cho tụi nó thấy, giới nhà giàu không chỉ biết tiêu tiền, mà còn biết... kiếm tiền bằng phong cách đỉnh cao!"
Hai tiếng sau.
Sài Gòn nửa đêm, không khí vẫn còn oi nồng hơi nóng từ mặt đường nhựa. Tại bến xe Miền Đông cũ, bốn con người đứng ngơ ngác giữa những chiếc xe khách liên tỉnh đang nổ máy xình xịch, khói xả mù mịt.
"Tôi bắt đầu hối hận rồi đấy." Linh lầm bầm, tay kéo chiếc vali Rimowa to sụ chứa đầy mỹ phẩm và quần áo thiết kế. Cô nhìn xuống đôi giày cao gót đính đá của mình, rồi nhìn đống bụi bặm ở bến xe mà muốn ngất xỉu. "Tại sao không đợi sáng mai rồi đi?"
"Sáng mai thì tụi nó cười thối mũi à?" Bảo chỉnh lại chiếc kính râm dù trời tối thui. Cậu vỗ vỗ vào cái túi rỗng tuếch. "Luật chơi là chúng ta phải rời thành phố ngay lập tức với 0 đồng trong túi. Mỹ, bản đồ làng nghề đâu?"
Mỹ lóng ngóng lôi ra một tờ bản đồ giấy chằng chịt những đường kẻ. "Theo tính toán, nơi gần nhất có làng nghề truyền thống mà chúng ta có thể 'xin việc' là Phan Thiết. Có nghề làm nước mắm. Nhưng vấn đề là... chúng ta không có tiền mua vé xe khách."
Hùng "Cơ Bắp" hít một hơi thật sâu, gồng bắp tay lên khiến chiếc áo sơ mi tội nghiệp suýt đứt cúc. "Để tao! Tao ra hỏi ông tài xế kia xem có cần bốc xếp không, đổi lấy bốn cái ghế súp cũng được."
Nửa tiếng sau, cả nhóm bị tống lên một chiếc xe tải chở rau hướng về miền Trung. Không có ghế da êm ái, không có điều hòa thơm tho. Họ ngồi chễm chệ trên những sọt bắp cải và cà rốt. Bảo, người vừa nãy còn tuyên bố dõng dạc về "phong cách đỉnh cao", giờ đang phải lấy cái khăn tay lụa Hermes để che mũi vì mùi phân bón hữu cơ từ đống rau củ bốc lên.
"Trời ơi, cái mùi này là sao?" Linh rên rỉ, cố giữ cho mái tóc làm xoăn cầu kỳ không chạm vào vách xe đầy bùn đất. "Son môi của em... nó đang bị oxy hóa trong cái lò bát quái này rồi!"
"Yên tâm đi Linh," Mỹ an ủi một cách máy móc trong khi mắt vẫn dán vào điện thoại đã bị dán băng keo niêm phong chỉ chừa lại camera. "Nghiên cứu cho thấy mùi rau củ có tác dụng an thần. Ít nhất thì chúng ta cũng đang di chuyển với vận tốc 60km/h về phía mục tiêu."
Chiếc xe tải xóc nảy lên một cái thật mạnh khi đi qua ổ gà. Hùng đang ngủ gật thì bị một quả bí ngô rơi trúng đầu, anh chàng giật mình hét lên: "Ai? Đứa nào đánh tao?"
Tiếng cười của bác tài xế vọng lại từ cabin phía trước: "Mấy đứa nhỏ ráng chịu cực tí nhé! Ra tới Phan Thiết bác cho xuống. Mà nhìn tụi con như vầy... trụ được mấy ngày ở nhà thùng nước mắm đây?"
Bảo nghe vậy, dù mặt mày đã tái mét vì say xe và cái đói bắt đầu cào xé, vẫn cố vớt vát chút sĩ diện. Cậu nhìn vào camera đang quay vlog, dõng dạc nói: "Chào các bạn đang theo dõi hành trình 'Kèo Cược 0 Đồng'. Đây chỉ là khởi đầu để lấy cảm hứng thôi. Phan Thiết à? Đợi đấy, công tử Sài Gòn tới đây để làm chủ cái làng nghề đó cho xem!"
Vừa dứt lời, chiếc xe lại xóc thêm một cú "trời giáng". Bảo không kìm được nữa, lao đầu vào đống bắp cải mà nôn thốc nôn tháo.
"Danh dự... danh dự quan trọng hơn cái bụng..." Cậu thào thào, trong khi Linh đang gào thét vì một con sâu róm vừa bò lên đôi giày hiệu của cô.
Bóng tối của quốc lộ 1A trải dài trước mắt. Cuộc chơi này, dường như không hề "thơm" như mùi rượu vang ban nãy. Họ đã chính thức ném mình vào một Việt Nam thật sự, nơi mồ hôi có giá trị hơn những tấm thẻ ngân hàng rực rỡ sắc màu. Phan Thiết và mùi nước mắm mặn mòi đang đợi họ ở phía cuối con đường, cùng những thử thách mà có nằm mơ, "Tứ Quậy Thành Thị" cũng không ngờ tới.