MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKèo Cược 0 Đồng: Đổi Mồ Hôi Lấy Lộ PhíChương 15: THỬ THÁCH 24H: LÀM MỘT CHIẾC ĐÈN LỒNG "ĐẠT CHUẨN"

Kèo Cược 0 Đồng: Đổi Mồ Hôi Lấy Lộ Phí

Chương 15: THỬ THÁCH 24H: LÀM MỘT CHIẾC ĐÈN LỒNG "ĐẠT CHUẨN"

1,079 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm tại xưởng đèn lồng cổ, không khí không hề lãng mạn như ánh điện đêm qua. Bác chủ xưởng đặt một xấp nan tre và vài xấp lụa trắng lên bàn, giọng lạnh lùng: "Hôm qua bác nể tình mấy đứa có lòng mà cho qua. Nhưng muốn có vé tàu ra Huế, mỗi đứa phải làm ra một chiếc đèn lồng 'đạt chuẩn' trong vòng 24 giờ. Phải có khách chịu bỏ tiền mua thì mới tính là xong việc."

"Mua á?" Bảo "Công Tử" hốt hoảng, gương mặt điển trai vốn luôn tự tin giờ đây méo xệch. "Bác ơi, dân Hội An sành lắm, nhìn cái đèn 'vỡ lòng' của tụi con làm sao họ bỏ tiền ra được?"

Bác chủ xưởng chỉ cười mỉm không đáp, quay lưng đi thẳng vào trong, để lại bốn thành viên nhóm "Tứ Quậy" đứng trân trối nhìn nhau.

"Chiến thuật cũ thôi," Mỹ "Bách Khoa" lấy lại bình tĩnh, bắt đầu phân công. "Hùng 'Thần phá hoại' không được uốn tre một mình nữa, Bảo phải giữ khung cho Hùng bẻ. Linh 'Công Chúa' phụ trách dán vải, tớ sẽ vẽ. Chúng ta phải làm ra bốn chiếc đèn có chủ đề rõ ràng thì mới thu hút được khách."

Hùng "Cơ Bắp" gồng đôi tay cuồn cuộn, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng điều khiển những thớ cơ chỉ quen nâng tạ để uốn những nan tre mảnh khảnh. "Má ơi, cái tre này nó cứng đầu hơn cả huấn luyện viên của tớ. Nhẹ tay thì nó không cong, mạnh tay thì nó 'rắc' một phát đi luôn một ngày lương."

Bảo ngồi đối diện, hai chân kẹp chặt chân khung tre, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cổ áo sơ mi hàng hiệu giờ đã sờn rách. Cậu dùng sự hoạt ngôn thường ngày để "dỗ dành" thanh tre: "Ngoan nào tre ơi, uốn một chút thôi, cong như đường cong của Linh là đẹp rồi..."

Đến công đoạn dán lụa, bi kịch bắt đầu. Linh "Tiểu Thư" vốn cực kỳ sợ bẩn, giờ đây hai bàn tay cô dính đầy hồ dán nấu từ bột gạo. Lớp hồ nhầy nhụa, mùi hăng hắc khiến cô muốn bỏ cuộc ngay lập tức. Đã vậy, một con nhện nhà không biết từ đâu chăng tơ ngay góc bàn khiến Linh nhảy dựng lên, suýt chút nữa làm đổ cả bát màu vẽ.

"Nhện! Á! Mỹ ơi cứu tớ!" Linh hét lên.

"Linh! Tập trung vào!" Mỹ quát lớn, đôi mắt kiên định nhìn vào tấm lụa. "Con nhện đó cũng đang dệt lưới như tụi mình thôi. Nhìn đôi tay của cậu đi, nó đang tạo ra nghệ thuật đấy. Đừng để nỗi sợ biến cậu thành kẻ vô dụng."

Linh khựng lại. Cô nhìn đôi tay lem nhem, rồi nhìn sang chiếc vỏ thỏi son Ruby đỏ rực hôm qua đã hy sinh. Một sự tự ái nghề nghiệp dâng cao. Cô lấy hơi dài, dùng chiếc cọ vẽ quệt mạnh một đường hồ, miết tấm lụa vào khung tre một cách dứt khoát.

Thời gian trôi qua nhanh khủng khiếp. Khi đồng hồ điểm 4 giờ chiều, bốn chiếc đèn lồng đã hoàn thành. Nhóm "Tứ Quậy" mang sản phẩm ra sạp hàng trước cửa xưởng để chào khách.

Suốt một tiếng đồng hồ, khách du lịch đi qua chỉ nhìn rồi lắc đầu. Có người còn cười: "Cái đèn này vẹo quá em ơi, mua về chắc nó đổ bóng thành hình con quái vật quá."

Linh bắt đầu nản chí, Hùng thì đói đến mức muốn ăn luôn cả hồ dán. Đúng lúc đó, một đoàn khách người Đức dừng lại. Một vị khách nam to lớn, gương mặt nghiêm nghị, cầm chiếc đèn của Hùng lên xem xét. Ông ta chỉ vào những mối buộc chỉ còn thô và cái khung hơi lệch, xì xào với người đi cùng bằng tiếng Đức.

Bảo "Công Tử" thấy cơ hội nghìn năm có một, lập tức nhảy ra. Kiến thức về văn hóa và trình độ tiếng Anh "xịn" của cậu được kích hoạt tối đa.

"Sir! Please wait!" Bảo mỉm cười rạng rỡ, giọng đầy truyền cảm. "Ông không đang mua một chiếc đèn lồng hoàn hảo. Ông đang mua câu chuyện về sự nỗ lực. Nhìn chiếc khung này xem, nó được làm bởi một anh chàng lực sĩ – người đã phải học cách kìm nén sức mạnh để trân trọng sự mỏng manh của tre. Và màu đỏ này? Nó không phải từ phẩm màu công nghiệp, mà là từ thỏi son cuối cùng của một cô nàng sành điệu nhất Sài Gòn để cứu lấy một làng nghề. Đây là chiếc đèn lồng của sự thay đổi!"

Vị khách người Đức sững lại. Ông nhìn Bảo, rồi nhìn sang Linh đang đứng nép sau góc bàn với đôi tay lem nhem màu vẽ, rồi nhìn sang Hùng đang gãi đầu cười ngượng nghịu.

"Story?" Vị khách lặp lại, ánh mắt dịu đi. "I like stories."

Ông ta mở ví, rút ra một tờ tiền mệnh giá lớn, đủ để mua cả bốn chiếc đèn và thừa sức cho bốn vé xe chất lượng cao ra Huế. Cả nhóm đứng hình mất 3 giây trước khi vỡ òa trong sung sướng.

"Chúng ta làm được rồi! Có cơm ăn rồi! Có vé ra Huế rồi!" Hùng hét lên, nhấc bổng cả Bảo và Mỹ lên không trung.

Bác chủ xưởng từ trong nhà bước ra, nhìn xấp tiền trên tay Bảo rồi nhìn bốn đứa trẻ đang ôm nhau cười khóc. Bác không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt vào tay mỗi đứa một cái bánh mỳ Phượng nóng hổi – đặc sản Hội An.

"Ăn đi rồi đi. Huế không hiền hòa như Hội An đâu. Ra đó mà đúc đồng, lửa lò sẽ thiêu cháy cái vẻ công tử của các con đấy," bác nói, nhưng ánh mắt đã chứa chan sự tự hào.

Đêm đó, trên chuyến xe khách giường nằm chạy xuyên đêm ra cố đô, Linh lôi chiếc túi lưới ra, cẩn thận đặt vỏ thỏi son vào trong. Cô chợt nhận ra, giá trị của một sản phẩm không nằm ở sự hoàn hảo máy móc, mà nằm ở cái "thần" và câu chuyện mà người thợ gửi gắm vào.

Tiếng còi xe xé toang màn đêm miền Trung. Phía trước họ là Huế – kinh đô của những nghệ nhân đúc đồng nghiêm cẩn và những lò lửa rực cháy quanh năm.