MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHAO KHÁT TRẦM LUÂN CÙNG CHÀNGChương 4

KHAO KHÁT TRẦM LUÂN CÙNG CHÀNG

Chương 4

388 từ · ~2 phút đọc

Ta lặng lẽ điều khiển cỗ kiệu di chuyển ra xa thêm một chút. Cái tài dỗ ngon dỗ ngọt nữ nhân của Lục Vân Thâm, ta đã sớm tường tận từ lâu.

 

Trớ trêu thay, người mà Lục Vân Thâm tha thiết muốn cưới về làm chính thê, lại chính là nhị muội Thẩm Oánh của ta.

 

Kiếp trước, khi biết được sự thật nghiệt ngã này, cả thế giới của ta dường như hoàn toàn sụp đổ.

 

Hầu phủ ruồng bỏ ta, Lục Vân Thâm cũng nhẫn tâm vứt bỏ ta. Tất cả những gì tốt đẹp nhất, những gì họ trân quý nhất, đều chỉ dành trọn cho một mình nhị muội.

 

Cho đến khi không thể chịu đựng thêm được nữa, ta đã điên cuồng vạch trần thân phận ngoại thất của mình, để rồi cuối cùng lại tự đẩy bản thân vào bước đường tuyệt vọng.

 

Chẳng biết ở kiếp này, khi ta đã thay đổi vận mệnh, chấp nhận gả cho huynh trưởng của hắn, liệu Lục Vân Thâm và nhị muội có còn được ân ái mặn nồng như kiếp trước nữa hay không?

 

03

 

Kiệu hoa tiến vào cổng Quốc công phủ đúng lúc ánh bình minh vừa rạng, những tia nắng vàng rực rỡ chan hòa khắp không gian.

 

Mãi cho đến khi giờ lành bái đường đã cận kề, ta vẫn chưa một lần nhìn thấy bóng dáng của Lục Vân Cảnh đâu cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục đại phu nhân, mẹ chồng tương lai của ta, ngồi trang trọng trên ghế chủ tọa, sắc mặt có vẻ không mấy vui vẻ.

 

Sau khi chờ đợi thêm một hồi lâu nữa, cuối cùng cũng có người bước ra.

 

Vẫn là Lục Vân Thâm.

 

Hắn bước ra, vẻ mặt vẫn thản nhiên như không, cất giọng:

 

“Huynh trưởng thân thể bất tiện, nên đệ sẽ thay mặt huynh ấy bái đường cùng tẩu tẩu.”

 

Toàn thân ta cứng đờ.

 

Hắn liếc nhanh về phía ta một cái đầy ẩn ý, rồi khẽ hạ thấp giọng, nói nhỏ chỉ đủ cho ta nghe:

 

“Đại ca quả thực không thể đi lại được. Bá mẫu không muốn huynh ấy phải mất mặt trước đông đảo quan khách, cho nên mới bất đắc dĩ nhờ cậy ta.”