MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHAO KHÁT TRẦM LUÂN CÙNG CHÀNGChương 5

KHAO KHÁT TRẦM LUÂN CÙNG CHÀNG

Chương 5

585 từ · ~3 phút đọc

Ta khẽ cúi đầu, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót mơ hồ.

 

Đúng thế, Lục Vân Cảnh từ trước đến nay vốn không thích xuất hiện trước đám đông.

 

Tục lệ huynh đệ thay mặt nhau bái đường ở Đại Lương này, quả thực đã có từ rất lâu đời.

 

Nếu như tân lang gặp chuyện bất tiện không thể tự mình hành lễ, để tỏ lòng kính trọng với nhà gái, thì bên nhà trai hoàn toàn có thể nhờ huynh đệ trong nhà thay mặt để hoàn thành nghi thức bái đường.

 

Thậm chí, nếu nhà trai không hài lòng với mối hôn sự này, họ còn có thể cho tân nương bái đường với một con gà trống thay thế.

 

Ta tuy không có ý kiến gì, nhưng tiểu nha hoàn đi theo hầu của nhị muội đứng phía sau lại trợn trừng đôi mắt.

 

Nàng ta bất ngờ lao nhanh đến bên cạnh Lục Vân Thâm, ghé sát tai hắn, thì thầm:

 

“Không được đâu nhị công tử, Huyện chủ đã căn dặn rất kỹ, tuyệt đối không cho phép người bái đường với bất kỳ nữ nhân nào khác ngoài Huyện chủ. Hay là… hay là cứ mời một con gà trống ra thay thế cũng được ạ.”

 

Vị Huyện chủ mà nha hoàn kia nhắc tới, không ai khác chính là nhị muội Thẩm Oánh của ta.

 

Lục Vân Thâm lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, gằn giọng:

 

“Chỉ là một nghi lễ hình thức mà thôi, ta đã hứa với bá mẫu rồi. Còn về phía Huyện chủ, ta sẽ tự mình giải thích với nàng ấy sau.”

 

Dứt lời, hắn phũ phàng đẩy tay tiểu nha hoàn đang cố cản đường mình ra, rồi sải những bước dài quả quyết tiến về phía trước.

 

Ta khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay của hỉ nương đang dìu mình, ý bảo không sao, rồi cũng cất bước theo sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Vân Thâm xưa nay luôn tự cho mình là bậc quân tử, lẽ tất nhiên không thể nào làm ra chuyện thất tín với người lớn như bá mẫu của hắn.

 

Hơn nữa, ta cũng nhìn ra được, vị Lục đại phu nhân, mẹ chồng tương lai của ta, tuy không thực sự yêu thích gì ta, nhưng cũng không muốn khiến Hầu phủ và tân nương là ta đây phải mất mặt giữa chốn đông người.

 

Ta đương nhiên sẵn lòng phối hợp diễn trọn vẹn vở kịch này.

 

Giờ lành đã điểm, tiếng hỷ nhạc tưng bừng vang lên khắp hỷ đường.

 

“Nhất bái thiên địa——”

 

Ta và Lục Vân Thâm, mỗi người nắm một đầu dải lụa đỏ thắm, cùng lúc trang trọng quỳ xuống khấu đầu.

 

“Nhị bái cao đường——”

 

Ta vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, mặc cho hỉ nương dìu dắt, từ từ đứng dậy rồi lại chậm rãi quỳ xuống.

 

Đúng vào khoảnh khắc ấy, một tiếng gọi thất thanh, hốt hoảng xen lẫn tuyệt vọng đột ngột vang lên, khiến động tác của ta bất giác khựng lại.

 

“Nhị công tử!”

 

Một gã sai vặt hớt hải chạy bổ vào, bất chấp sự hiện diện của đông đảo quan khách, vội vàng ghé sát vào tai Lục Vân Thâm, thì thào gấp gáp:

 

“Biệt viện… biệt viện ở hẻm Tứ Quý đột nhiên phát hỏa, Nguyễn Nguyễn cô nương… nàng ấy… nàng ấy không qua khỏi rồi!”