Con hẻm cũ kỹ sâu hun hút giữa lòng thành phố hiện đại được biết đến với cái tên "Lãnh Cương", nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu tới và thời gian dường như trôi chậm hơn. Ở cuối con hẻm, một căn nhà nhỏ, mái ngói rêu phong, treo một biển hiệu gỗ đơn sơ: "Hạ An Quán - Tiên Tri Vô Thường".
Trong căn phòng chính, mùi hương trầm ấm áp xua tan đi cái lạnh lẽo của tháng mười. Hạ An, Thầy bói trẻ tuổi, ngồi tĩnh lặng sau chiếc bàn gỗ đàn hương. Anh ta mặc chiếc áo Tàu đơn giản, mái tóc đen dài được buộc hờ, làn da trắng nhợt và đôi mắt luôn ánh lên một vẻ mệt mỏi khó hiểu. Mộ Viễn không chỉ nhìn thấy thế giới vật chất, anh còn nhìn thấy Lẽ Vô Thường—những linh hồn, những năng lượng âm dương hỗn tạp—luôn bủa vây.
Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ rung, báo hiệu có khách.
Bước vào là Lăng Duệ, Giám đốc điều hành của Tập đoàn Công nghệ Thụy Cảnh. Anh ta mặc bộ vest may đo cao cấp, ngoại hình hoàn hảo, khí chất lạnh lùng và kiêu ngạo của một người chỉ tin vào Logic và Khoa học. Nhưng đêm nay, đôi mắt anh ta đầy sự căng thẳng và mệt mỏi không thể che giấu. Anh ta không tin vào những chuyện linh dị, nhưng chuỗi sự kiện kinh hoàng gần đây đã đẩy anh ta đến bước đường cùng.
Lăng Duệ nhìn Hạ An, trong lòng đầy nghi ngờ. "Đây là nơi được gọi là giải quyết các vấn đề 'không Logic'?"
Hạ An không trả lời câu hỏi mỉa mai đó. Anh ta nhắm mắt lại. Ngay lập tức, anh ta cảm thấy một luồng khí lạnh cực mạnh xộc thẳng vào căn phòng.
"Mời ngồi, Lăng tiên sinh. Nhưng xin hãy giữ khoảng cách với chiếc bàn," Hạ An trầm giọng nói.
Lăng Duệ nhíu mày. Anh ta chỉ vừa định đặt tay lên bàn. Anh ta rút tay lại, cảm thấy sự xúc phạm.
"Tôi đến đây để tìm câu trả lời, không phải để chơi trò bí ẩn. Nói thẳng, tôi đang bị ám bởi một thứ gì đó vô hình. Anh có khả năng giải quyết không?" Lăng Duệ chất vấn.
Hạ An mở mắt. Đôi mắt anh ta không nhìn Lăng Duệ, mà nhìn vào không gian phía sau Lăng Duệ. Khuôn mặt anh ta lập tức trở nên trắng bệch, vẻ mệt mỏi thường ngày biến thành sự kinh ngạc và sợ hãi hiếm có.