Hạ An không hề trả lời Lăng Duệ. Toàn bộ sự chú ý của anh ta tập trung vào thực thể đang quấn chặt lấy Giám đốc điều hành.
Một bóng hình mơ hồ nhưng lộng lẫy, dường như được dệt từ ánh trăng bạc, đang ôm lấy Lăng Duệ. Linh thể đó có khuôn mặt đẹp đến kinh ngạc, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối và lạnh lẽo. Linh thể cấp cao.
"Anh... đã bị đeo bám bởi một Linh thể cấp cao. Duyên Âm," Hạ An nói, giọng anh ta khản đặc. Anh ta biết thực thể này không phải là hồn ma vất vưởng, mà là một linh thể có quyền năng và mục đích rõ ràng.
Lăng Duệ quay đầu lại, không thấy gì ngoài không khí trống rỗng. "Duyên Âm? Nghe thật lãng mạn. Tôi chỉ thấy sự nghiệp của tôi đang sụp đổ và sức khỏe của tôi đang đi xuống."
"Nó không lãng mạn," Hạ An cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng luồng linh lực trong người anh ta đang tự động kích hoạt. "Nó đang hút sinh khí của anh. Hơn nữa, nó đang cố gắng tạo ra một kết giới độc quyền xung quanh anh. Đó là lý do mọi dự án của anh đều gặp sự cố bất ngờ."
Hạ An thắp ba nén hương trầm hương đặc biệt. Khói hương bay lên, ngay lập tức bị Linh thể đẩy lùi, tạo ra một cơn gió lạnh buốt trong phòng. Lăng Duệ rùng mình.
"Linh thể này... nó không có ý định buông tha anh, Lăng tiên sinh. Nó không muốn giết anh, mà muốn sở hữu anh vĩnh viễn," Hạ An giải thích.
"Bằng chứng?" Lăng Duệ vẫn cố gắng duy trì sự Logic.
Hạ An nhìn thẳng vào mắt Lăng Duệ. "Anh có thường xuyên mơ thấy một người lạ mặt, luôn xuất hiện trong bộ trang phục cổ xưa, và luôn nói 'Ta đã đợi ngươi' không? Anh có cảm thấy một chiếc nhâm trên ngón tay đeo nhẫn của mình lạnh buốt vào lúc nửa đêm không?"
Mặt Lăng Duệ biến sắc. Những điều Hạ An vừa nói là những chi tiết cá nhân, không thể tra cứu. Đúng là anh ta thường xuyên cảm thấy ngón tay đeo nhẫn lạnh giá, và anh ta đã nhiều lần cố gắng bỏ chiếc nhẫn bạch kim mà mẹ anh ta tặng, nhưng không thể.
"Đây là Khế Ước Nghiệt Duyên. Anh đã bị ràng buộc với thực thể này bằng một lời thề hoặc một giao ước từ rất lâu rồi," Hạ An kết luận. "Và để giải trừ nó, cần phải có sự đánh đổi lớn."