Hạ An lập tức giải mã các ký tự cổ trên Linh Cốt. Nội dung khiến Lăng Duệ và anh ta kinh hãi.
Lời nguyền không chỉ nhằm vào cá nhân Lăng Duệ kiếp này, mà là một lời nguyền gia tộc kinh khủng: Mãi mãi bị ràng buộc bởi sự phản bội, không bao giờ được hưởng hạnh phúc trần thế, cho đến khi linh hồn kẻ phản bội được thay thế bằng linh hồn kẻ cứu rỗi.
"Đây là bằng chứng cho sự bất hạnh luôn đeo bám gia tộc anh. Logic kinh doanh của họ luôn phát đạt, nhưng cuộc sống cá nhân lại luôn đổ vỡ. Họ đã bị lời nguyền hút đi Phước Duyên," Hạ An phân tích, giọng anh ta chứa đầy sự thương cảm.
"Vậy Khế Ước này không thể bị hủy. Nó phải được chuyển giao. Và Linh hồn kẻ cứu rỗi... là anh?" Lăng Duệ hỏi, cảm thấy sợ hãi cho Hạ An.
Hạ An nhìn vào Linh Cốt, ánh mắt anh ta đăm chiêu. "Đúng, tôi là người can thiệp, tôi phải là kẻ gánh chịu. Nhưng nếu chúng ta hành động vội vàng, Tịch sẽ chiếm lấy Linh lực của tôi và Khế Ước sẽ lại tiếp tục."
Lăng Duệ, mặc dù không có Linh lực, nhưng Logic sắc bén của Giám đốc điều hành đã được kích hoạt. Anh ta nhìn vào lời nguyền.
"Chờ đã, Hạ An. Lời nguyền yêu cầu Linh hồn bị thay thế, nhưng không nói rõ là thay thế bằng người. Nó chỉ nói linh hồn," Lăng Duệ chỉ ra, ngón tay anh ta chạm vào ký tự cổ đại. "Nó không nói là phải lấy mạng sống. Nếu chúng ta có thể làm cho Tịch buông bỏ sự chiếm hữu bằng sự tha thứ chân thành, Linh hồn của nó sẽ được giải thoát. Linh hồn của nó không phải bị thay thế, mà là được chuyển hóa."
Hạ An nhìn Lăng Duệ với sự ngưỡng mộ. "Đúng rồi! Anh đã tìm thấy lỗ hổng Logic! Tịch không phải là ác quỷ, nó là một Linh thể bị trói buộc bởi nỗi đau. Nếu nỗi đau được chữa lành, Khế Ước sẽ tự động vô hiệu hóa!"