Hạ An quyết định đã đến lúc phải tìm kiếm bằng chứng vật chất về Khế Ước Nghiệt Duyên. Anh ta đã xác định được địa điểm trong giấc mơ của Lăng Duệ: một ngôi đền cổ bị bỏ hoang.
Họ lái xe đến ngoại ô, nơi ngôi đền nằm sâu trong núi. Ngôi đền có kiến trúc cổ kính, bị rêu phong bao phủ, mang theo một luồng năng lượng âm dương hỗn tạp – một nơi hoàn hảo để thực hiện những giao ước cổ xưa.
Khi họ bước vào, Lăng Duệ cảm thấy sự lạnh lẽo quen thuộc, nhưng lần này nó không gây sợ hãi. Anh ta nắm chặt tay Hạ An.
"Ngôi đền này là nơi Khế Ước được ký kết," Hạ An giải thích. "Nó là giao điểm mạnh nhất giữa âm và dương. Nếu có lời nguyền gia tộc, nó phải được lưu giữ ở đây."
Hạ An bắt đầu thực hiện nghi thức truy tìm. Anh ta dùng một chiếc la bàn tâm linh đặc biệt – một chiếc đĩa bằng đồng thau với các ký tự cổ – đặt trên một bàn thờ đổ nát. Kim la bàn quay điên cuồng, cuối cùng chỉ vào một góc tường bị sụp đổ.
Lăng Duệ, bằng sức mạnh vật lý, nhanh chóng di dời các mảnh đá vụn. Họ phát hiện ra một khe hở bí mật. Bên trong, một mảnh xương thú nhỏ, được khắc những ký tự cổ đại, nằm trơ trọi.
Hạ An run rẩy nhặt Linh Cốt. "Đây là Linh Cốt. Nó được sử dụng để cố định Khế Ước, khiến nó trở thành một phần của Luật Nhân Quả, truyền qua dòng máu."