Sau sự kiện Tịch tấn công và lời thú nhận tình cảm đầy bộc phát của Lăng Duệ, mối quan hệ giữa hai người đã bước sang một giai đoạn mới. Tình cảm của Lăng Duệ, một nguồn Duyên Lực mạnh mẽ, đã tạm thời đẩy lùi được sự chiếm hữu của Tịch.
Lăng Duệ không còn ngần ngại thể hiện sự quan tâm. Anh ta dành thời gian chăm sóc Hạ An, không chỉ vì mục đích trừ tà mà còn vì tình cảm chân thành. Anh ta luôn tìm cách tiếp xúc thân thể với Hạ An – ôm, nắm tay, hoặc đơn giản là tựa vào nhau khi Hạ An tĩnh tâm – vì anh ta nhận ra điều đó không chỉ sưởi ấm anh ta mà còn giúp Hạ An hồi phục Linh lực.
"Logic của sự gần gũi này là gì?" Lăng Duệ hỏi Hạ An một cách nửa đùa nửa thật, trong khi anh đang giúp Hạ An xoa bóp vai.
Hạ An nhắm mắt, tận hưởng sự ấm áp. "Linh lực của tôi bị suy yếu do Khế Ước. Sinh khí của anh, kết hợp với Duyên Lực (năng lượng tình cảm), đang bù đắp cho sự thiếu hụt đó. Duyên Lực của chúng ta đang cộng hưởng. Tịch không thể tấn công được nếu chúng ta ở gần nhau, vì năng lượng tình yêu của anh là trường bảo hộ mạnh nhất."
Hạ An đã tìm thấy chìa khóa để phá vỡ Khế Ước: không phải là Linh lực của riêng anh, mà là tình yêu của họ.
Tuy nhiên, Tịch vẫn hiện diện, nhưng thay vì tấn công, nó đứng im quan sát. Sự ghen tỵ và chiếm hữu trong Linh thể Tịch càng trở nên rõ ràng và mãnh liệt. Nó không thể chấp nhận sự thật rằng người nó yêu đã tìm thấy một Duyên Phận mới.
Hạ An biết họ phải hành động nhanh chóng trước khi Tịch tìm ra cách phá vỡ trường bảo hộ tình cảm của họ.