Sự kết nối hồn phách qua Nghi Lễ Truyền Hồn đã khiến mối quan hệ giữa Hạ An và Lăng Duệ sâu sắc hơn. Lăng Duệ không còn thấy Hạ An là một Thầy bói bí ẩn, mà là một linh hồn có định mệnh gắn kết với mình.
Nhưng sự kết nối đó cũng khiến Tịch trở nên điên cuồng vì ghen tỵ. Tịch nhận ra mối liên kết Duyên Lực giữa Hạ An và Lăng Duệ đang mạnh lên, đe dọa Khế Ước của nó.
Một đêm, khi Lăng Duệ đang giúp Hạ An pha thuốc bổ Linh lực, một cơn gió lạnh buốt không thể giải thích tràn vào phòng, mạnh mẽ đến mức phá hủy Trận pháp Lục Hợp tạm thời.
Linh lực của Tịch bùng nổ, không tấn công Lăng Duệ, mà tấn công thẳng vào cơ thể suy yếu của Hạ An.
Hạ An ngã xuống, tay ôm ngực. Máu tuôn ra từ mũi và miệng anh ta. Tịch cố gắng kiểm soát không gian, khiến ngọn lửa trầm hương tắt ngúm và các vật phẩm tâm linh rơi vỡ.
"Ngươi không được phép xen vào! Hắn là của ta! Kẻ cứu rỗi, ngươi phải chết!" Giọng nói của Tịch vang vọng trong đầu Hạ An, chứa đầy sự chiếm hữu và thù hận.
Lăng Duệ hoảng loạn. Anh ta không thể thấy Tịch, nhưng anh ta thấy người mình yêu đang hấp hối.
Trong cơn tuyệt vọng, Lăng Duệ ôm chặt lấy Hạ An. Anh ta không dùng Logic, mà dùng toàn bộ cảm xúc của mình.
"Tịch! Dừng lại! Nếu ngươi làm hại Hạ An, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi! Ta yêu anh ấy! Ta chấp nhận tất cả những gì anh ấy là! Anh ấy là Duyên Phận hiện tại của ta!" Lăng Duệ hét lên, lời thú nhận được thốt ra bằng toàn bộ Duyên Lực từ trái tim anh ta.
Đột nhiên, luồng khí lạnh dừng lại. Tịch bị sốc bởi sự bộc phát cảm xúc mạnh mẽ và lời thú nhận tình yêu của Lăng Duệ dành cho Hạ An.
Hạ An, dù suy kiệt, vẫn cố gắng mỉm cười. "Anh đã cứu tôi. Duyên Lực của anh... nó mạnh hơn Linh lực của Tịch. Đây là bằng chứng rằng Tình yêu có thể phá vỡ Khế Ước."
Lăng Duệ ôm lấy Hạ An, cảm nhận được sự ấm áp và sự yếu ớt của anh ta. Anh ta biết, anh phải dùng chính tình yêu và sự bảo vệ của mình để chiến thắng Khế Ước Nghiệt Duyên này.