Đêm đó, Hạ An chuẩn bị Nghi Lễ Truyền Hồn. Anh ta đặt Lăng Duệ nằm đối diện mình trên sàn nhà, giữa Trận pháp Lục Hợp. Anh ta đốt một loại nến xanh đặc biệt và đặt một viên đá Ngọc Hồn giữa trán hai người.
"Đây là Nghi Lễ Truyền Hồn. Hồn phách của chúng ta sẽ kết nối. Hơi thở của anh phải đồng bộ với tôi. Anh phải hoàn toàn buông bỏ Logic và để ký ức dẫn dắt," Hạ An dặn dò.
Hạ An nhắm mắt lại, tụ tập Linh lực còn sót lại. Anh ta đặt tay lên trán Lăng Duệ. Một luồng năng lượng ấm áp từ Hạ An truyền sang Lăng Duệ, giúp trấn an tinh thần anh ta, và đồng thời, mở ra cánh cổng ký ức.
Ngay lập tức, Lăng Duệ bị kéo vào một giấc mơ sống động đến kinh ngạc. Anh ta thấy mình là một vị quan lớn, tên là Dịch, đang sống trong một phủ đệ cổ kính.
Anh ta thấy Dịch gặp Tịch, một tu sĩ trẻ, có vẻ ngoài tuyệt mỹ và đôi mắt đầy vẻ thuần khiết. Họ yêu nhau sâu đậm. Dịch đã thề nguyện tình yêu vĩnh cửu dưới gốc cây cổ thụ, hứa sẽ từ bỏ quyền lực để sống cùng Tịch.
Lời thề được ký kết bằng máu và Linh lực. Đó là một Khế Ước Thần Hồn.
Sau đó, Lăng Duệ thấy sự phản bội. Vì tham vọng chính trị và sự ép buộc của gia tộc, Dịch đã bỏ rơi Tịch để cưới một người phụ nữ quyền lực. Tịch, đau khổ tột cùng, đã không chết mà hóa thành Linh thể, bị trói buộc vĩnh viễn với lời thề và lời nguyền: "Ngươi sẽ không bao giờ được hưởng hạnh phúc trần thế, ngươi phải thuộc về ta, mãi mãi!"
Lăng Duệ cảm nhận được sự đau đớn tột cùng và sự hối hận của Dịch. Anh ta thấy nỗi tuyệt vọng của Tịch, và sự ghen tuông của Linh thể Tịch hiện tại.
Lăng Duệ tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, nước mắt chảy dài. Anh ta ôm chặt lấy Hạ An, người cũng đang suy kiệt.
"Tôi... tôi là kẻ phản bội. Tôi đã phản bội Tịch," Lăng Duệ thú nhận, sự Logic của anh ta hoàn toàn bị đánh bại bởi nỗi đau của kiếp trước.
"Tôi biết," Hạ An thì thầm, giọng anh ta yếu ớt. "Khế Ước này là Định Mệnh. Và bây giờ, chúng ta phải đối mặt với nó bằng sự thật."