Cuộc chiến vô hình giữa Hạ An và Tịch diễn ra căng thẳng. Hạ An phải liên tục duy trì Trận pháp bảo hộ và sử dụng bùa chú đặc biệt, khiến Linh lực của anh ta suy kiệt nhanh chóng. Anh ta trở nên gầy hơn, sắc mặt tái nhợt, nhưng anh ta không bao giờ than vãn.
Lăng Duệ cảm thấy có trách nhiệm và sự lo lắng. Anh ta bắt đầu đọc những cuốn sách tâm linh cổ mà Hạ An cho phép để tìm hiểu về Khế Ước Nghiệt Duyên.
"Khế Ước này không hề đơn giản," Hạ An giải thích khi Lăng Duệ đặt câu hỏi. "Nó yêu cầu một sự đánh đổi. Phải có một người đồng ý chịu một phần lời nguyền của Tịch để giải phóng anh. Đây là luật của thế giới tâm linh."
"Đánh đổi? Anh muốn nói là mạng sống của anh?" Lăng Duệ hỏi, cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
"Không hẳn là mạng sống," Hạ An đáp, nhìn vào không gian như đang nói với Tịch. "Nhưng là Linh lực và Phước Duyên của tôi. Tịch muốn tôi trả giá cho sự can thiệp này, vì tôi đã dám phá vỡ sự độc quyền của nó đối với anh."
Lăng Duệ kiên quyết. "Không, tôi sẽ không để anh hy sinh. Tôi sẽ tìm cách khác. Anh đã nói Khế Ước này liên quan đến lời thề kiếp trước. Chúng ta phải tìm cách phá hủy lời thề đó."
"Lời thề đó đã trở thành một phần của luật nhân quả. Không thể phá hủy, chỉ có thể chuyển hóa," Hạ An nói. "Nhưng để tìm ra cách chuyển giao Khế Ước an toàn, chúng ta phải đi sâu hơn vào ký ức kiếp trước của anh. Chúng ta phải thực hiện Nghi Lễ Cộng Hưởng Giấc Mơ."
Hạ An nhìn vào mắt Lăng Duệ. "Anh phải chuẩn bị tâm lý. Anh sẽ thấy những điều tồi tệ nhất về mình. Anh phải đối mặt với sự thật của mình."
Lăng Duệ gật đầu, sự kiêu ngạo đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự quyết tâm. "Tôi đã sẵn sàng. Hãy cho tôi thấy sự thật."