MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 1: Tiếng chuông dẫn hồn bên dòng Vong Xuyên

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 1: Tiếng chuông dẫn hồn bên dòng Vong Xuyên

1,696 từ · ~9 phút đọc

Vong Xuyên Hà từ vạn cổ vẫn luôn là một dải lụa xám xịt nằm vắt vẻo giữa cõi âm và cõi dương, một dòng sông không có điểm bắt đầu cũng chẳng có ngày kết thúc. Nước sông không trong vắt như suối nguồn nhân gian, cũng không đen đặc như đầm lầy vực thẳm, nó mang một màu tro tàn ảm đạm, lạnh lẽo đến thấu xương tủy. Những linh hồn vất vưởng, những oán niệm chưa tan cứ thế lờ lững trôi theo dòng nước, tạo nên những âm thanh rì rào như tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh đã nằm xuống từ thuở khai thiên lập địa.

Giữa màn sương mù dày đặc bao phủ mặt sông, thấp thoáng một ngôi đình nhỏ được dựng bằng gỗ phong linh đen tuyền, bốn góc đình treo bốn chiếc chuông đồng cổ kính. Mỗi khi gió âm thổi qua, tiếng chuông lại vang lên những âm thanh trầm đục, len lỏi vào tận sâu trong thức hải của những vong hồn đang lạc lối. Đó chính là Đình Vong Xuyên, nơi ngự trị của vị Thần Quan duy nhất có quyền năng dẫn dắt linh hồn đi qua cầu Nại Hà để vào luân hồi.

Vân Hi ngồi trong đình, tư thế tĩnh tại như một pho tượng tạc từ ngọc thạch nghìn năm. Y vận một bộ đạo bào màu trắng tuyết, tà áo rộng rủ xuống sàn gỗ, sạch sẽ đến mức không vương một hạt bụi của trần thế. Gương mặt y thanh tú, thoát tục, đôi lông mày thanh mảnh như lá liễu soi bóng mặt hồ, sống mũi cao thẳng và đôi môi nhạt màu. Thế nhưng, điểm đáng sợ và cũng là điểm lay động nhất trên gương mặt ấy chính là đôi mắt. Đôi mắt màu tro nhạt, trong veo như nước mùa thu nhưng lại chẳng chứa đựng lấy một tia sáng, một chút gợn sóng hay bất kỳ một cảm xúc nào của con người.

Y không biết vui, không biết buồn, không biết đến cả cái gọi là nỗi đau. Bởi vì bên dưới lớp y phục trắng muốt kia, ngay nơi ngực trái, trái tim của y đã biến mất từ lâu. Thứ duy nhất còn sót lại là một vết sẹo hình hoa bỉ ngạn khép cánh, rỉ ra những tia tiên lực màu bạc nhạt nhòa. Y sống hàng ngàn năm giữa dòng sông tử khí này, nhìn thấy biết bao cuộc hội ngộ và chia ly, nhìn thấy những kẻ quyền quý hóa thành cát bụi, những bậc quân vương quỳ lạy trước cái chết, nhưng trong lòng y vẫn chỉ là một khoảng không vắng lặng, mênh mông như biển cả đêm đông.

Bàn tay thon dài của Vân Hi khẽ nhấc chiếc đèn lồng làm từ xương sương sâm lên. Ánh lửa bên trong đèn không phải màu vàng ấm áp, mà là màu xanh lam ma mị, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Y đứng dậy, mỗi bước đi nhẹ nhàng như mây trôi, không tạo ra một tiếng động nhỏ nào trên sàn gỗ.

"Đã đến giờ rồi sao?"

Giọng nói của y vang lên, trong trẻo như tiếng khánh ngọc va vào nhau, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống. Y nhìn ra ngoài màn sương, nơi có một đoàn vong hồn đang co rún lại vì sợ hãi sức ép từ dòng sông Vong Xuyên. Y bước xuống bậc thềm đá, đứng trên mặt nước sông lạnh giá mà chân không hề chìm. Chiếc đèn lồng trong tay y khẽ đung đưa, ánh sáng xanh lam tỏa ra đến đâu, sương mù tản ra đến đó, mở ra một con đường nhỏ xuyên qua dải nước xám xịt.

"Đi theo ta. Đừng nhìn xuống nước, đừng nghe tiếng gọi phía sau. Phía trước là luân hồi, phía sau là hư vô."

Mỗi lời y nói ra đều mang theo một loại sức mạnh trấn tâm mạnh mẽ. Những vong hồn đang hỗn loạn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, họ xếp thành hàng dài, lầm lũi bước theo sau bóng lưng trắng muốt của vị Thần Quan. Vân Hi cứ thế đi, đều đặn và kiên nhẫn. Y không quan tâm những linh hồn kia là ai, họ đã làm gì khi còn sống. Đối với y, họ chỉ là những con số, là nhiệm vụ mà y phải hoàn thành để giữ vững sự cân bằng giữa hai cõi.

Thế nhưng, vào chính khoảnh khắc y vừa đưa đoàn linh hồn đến chân cầu Nại Hà, một sự biến động kinh thiên động địa đã xảy ra. Từ phía cực Bắc của âm giới, nơi tọa lạc của vực thẳm Cửu U – nơi phong ấn những đại ma đầu từ thời thượng cổ – một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả bầu trời u tối của địa phủ. Tiếng nổ vang rền như muốn xé toạc mặt đất, sóng nước Vong Xuyên cuộn lên dữ dội, đánh dạt những vong hồn chưa kịp bước lên cầu vào dòng nước xoáy.

Vân Hi đứng giữa cơn chấn động, tà áo trắng bay lồng lộng trong gió âm. Đôi mắt không tiêu cự của y khẽ hướng về phía Cửu U. Y cảm nhận được một luồng oán khí vô biên, một sức mạnh cổ xưa và hung hiểm đang thoát ra khỏi xiềng xích của thiên đình. Đó là sức mạnh của Dạ Sát – vị Quỷ Vương từng khiến tam giới rung chuyển, kẻ đã bị phong ấn dưới đáy sâu vực thẳm suốt mười vạn năm qua.

"Phong ấn... sụp đổ rồi sao?"

Vân Hi khẽ thầm thì, giọng nói vẫn bình thản đến lạ thường, như thể việc một con quái vật cổ đại thức tỉnh cũng chẳng quan trọng bằng việc dẫn dắt thêm một linh hồn đi đúng hướng. Y xoay người, định quay trở lại ngôi đình để bế quan theo dõi tình hình, nhưng một tia sáng màu đỏ rực như máu từ trên trời cao lao xuống, đâm sầm vào bờ cát bỉ ngạn ngay phía trước Đình Vong Xuyên.

Sức mạnh từ cú va chạm khiến hoa bỉ ngạn đỏ rực xung quanh bị nghiền nát thành tro bụi. Vân Hi bước tới, làn sương trắng từ cơ thể y tỏa ra để trung hòa lớp hắc hỏa đang cháy âm ỉ trên mặt đất. Giữa đống đổ nát của đất đá và tàn hoa, hiện ra dáng hình của một thiếu niên.

Người đó trông khoảng mười bảy, mười tám tuổi, y phục đen rách nát thấm đẫm máu tươi, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn không giấu nổi những đường nét tuấn tú đến cực hạn. Thiếu niên ấy nằm đó, hơi thở thoi thóp, đôi bàn tay gầy gò co quắp lại như đang cố giữ lấy một thứ gì đó vô hình. Đó chính là Dạ Sát, vị Quỷ Vương tàn bạo nhất lịch sử, nhưng lúc này hắn đã dùng toàn bộ tu vi còn sót lại để hóa thân thành một thiếu niên yếu ớt, che giấu đi toàn bộ ma tính dưới lớp vỏ bọc đầy đáng thương.

Vân Hi cúi xuống, ánh đèn lồng xanh lam soi rọi lên khuôn mặt của thiếu niên. Y không cảm nhận được tình thương hay sự thương xót, nhưng y cảm nhận được một hơi thở sinh mệnh đang tàn lụi. Theo luật lệ của Thần Quan, y không được phép can thiệp vào sinh tử của những kẻ chưa đến ngày tận số. Nhưng thiếu niên này không thuộc về thế giới người sống, cũng chẳng phải linh hồn của người chết. Hắn là một thứ gì đó nằm ngoài quy luật.

Dạ Sát hé mở đôi mắt. Trong giây phút ấy, hắn nhìn thấy một thiên sứ mặc đồ trắng đứng giữa màn sương. Hắn thấy đôi mắt màu tro không chút cảm xúc của Vân Hi. Trong đầu vị Quỷ Vương nảy sinh một ý nghĩ tàn độc: "Thì ra đây chính là Thần Quan giữ sông Vong Xuyên trong lời đồn? Một kẻ không có trái tim? Tốt lắm, ta sẽ dùng kẻ này để che giấu thân phận, mượn tiên lực của y để hồi phục bản thể. Khi ta lấy lại được vương tọa, ta sẽ tự tay bóp nát sự thanh cao này."

Dạ Sát vươn bàn tay dính đầy máu, nắm lấy gấu áo trắng của Vân Hi, giọng nói khản đặc đầy run rẩy:

"Cứu... cứu tôi..."

Vân Hi nhìn vết máu loang lổ trên tà áo trắng tinh khiết của mình, lông mày y khẽ nhíu lại – một phản ứng hiếm hoi của cơ thể khi gặp phải sự xáo trộn. Y không biết tại sao, nhưng luồng khí tức từ thiếu niên này khiến vết sẹo hoa bỉ ngạn trên ngực y khẽ nhói lên một nhịp. Đó là một cảm giác lạ lẫm mà hàng ngàn năm qua y chưa từng nếm trải.

Y buông chiếc đèn lồng xuống, đôi bàn tay lạnh lẽo như băng chạm vào mạch đập của thiếu niên. Y quyết định rồi. Nếu thiên mệnh đã đưa kẻ này đến trước đình Vong Xuyên, vậy y sẽ giữ hắn lại. Y sẽ nuôi dưỡng kẻ này, không phải vì lòng tốt, mà vì y muốn hiểu tại sao hơi thở của kẻ này lại có thể tác động đến khoảng không vắng lặng trong lồng ngực mình.

Y bế thiếu niên lên, bước về phía ngôi đình. Sau lưng y, hoa bỉ ngạn bị dẫm nát lại bắt đầu nở rộ, nhưng sắc đỏ của chúng dường như đậm hơn, mang theo một điềm báo về một khế ước máu sắp sửa được ký kết, một nghiệt duyên sẽ thiêu rụi cả dòng sông Vong Xuyên êm đềm này.

Gió âm lại thổi, tiếng chuông đồng vang lên lần nữa, nhưng lần này âm thanh của nó không còn trầm đục mà mang theo một sự sắc lạnh như tiếng đao kiếm va chạm. Quỷ Vương đã vào đình, Thần Quan đã mở lòng, một trò chơi định mệnh bắt đầu xoay chuyển từ đây.