MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 2: Huyết sắc rực trời và phong ấn Cửu U sụp đổ

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 2: Huyết sắc rực trời và phong ấn Cửu U sụp đổ

1,535 từ · ~8 phút đọc

Đình Vong Xuyên nằm giữa lòng sông, ngăn cách với thế giới bên ngoài bởi một màn sương mù vĩnh cửu có khả năng ăn mòn linh hồn của những kẻ không phận sự. Bên trong đình không có lầu cao gác tía, chỉ có những dãy hành lang dài hun hút lát bằng gỗ linh sâm tỏa ra mùi hương thanh lãnh, có tác dụng an định tâm thần. Vân Hi đặt thiếu niên xuống một chiếc sập đá nằm giữa căn phòng tối giản nhất. Căn phòng này vốn là nơi y dùng để tĩnh tọa, bốn bề không cửa sổ, chỉ có những ngọn trường minh đăng lơ lửng trên không trung, tỏa ra ánh sáng trắng nhạt nhẽo như màu của tuyết tan.

Y đứng bên sập đá, lặng lẽ quan sát người nằm đó. Dù đang trong cơn hôn mê sâu, nhưng cơ thể của Dạ Sát vẫn không ngừng tỏa ra từng đợt hắc khí loang lổ. Máu của hắn chảy ra đến đâu, mặt đá cẩm thạch vốn trắng tinh khiết lại bị ăn mòn và chuyển sang màu đen kịt đến đó. Vân Hi nhận ra rằng, thương thế của kẻ này không đơn thuần là vết thương ngoài da; linh lực trong cơ thể hắn đang hỗn loạn, giống như một bình chứa đầy những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn đang không ngừng cứa rách kinh mạch từ bên trong.

Bàn tay Vân Hi khẽ lướt trên không trung, một dải lụa tiên lực màu bạc thoát ra từ đầu ngón tay y, quấn quanh cổ tay thiếu niên để thăm dò mạch tượng. Ngay khoảnh khắc tiên lực chạm vào da thịt Dạ Sát, một luồng phản chấn mãnh liệt từ cơ thể hắn bật ra, hất tung dải lụa bạc. Vân Hi hơi lùi lại một bước, đôi mắt màu tro khẽ dao động. Y cảm nhận được dưới lớp vỏ bọc yếu ớt kia là một vực thẳm sâu không thấy đáy, một thứ sức mạnh bạo liệt vốn không nên xuất hiện ở thế gian này.

"Ngươi rốt cuộc là thứ gì?"

Vân Hi tự hỏi, nhưng câu hỏi ấy chỉ tan vào hư không. Y biết rằng nếu không kịp thời trấn áp luồng hắc khí này, ngôi đình Vong Xuyên – vốn là mắt trận quan trọng của địa phủ – sẽ bị ô nhiễm. Y ngồi xuống bên cạnh sập đá, bắt đầu kết ấn. Đôi bàn tay y chuyển động nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh hư ảo, từng vòng tròn pháp trận màu bạc hiện ra bên dưới sập đá, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ để kiềm tỏa ma tính đang phát tác.

Ở một phía khác của ý thức, Dạ Sát đang chìm trong một giấc mộng dài và đẫm máu. Hắn thấy mình lại bị xích bởi những sợi xích rèn từ sấm sét thiên đình dưới đáy vực Cửu U. Hàng vạn năm cô độc, hàng vạn năm bị sỉ nhục, ngọn lửa hận thù trong lòng hắn chưa bao giờ tắt, nó chỉ âm ỉ cháy chờ ngày thiêu rụi toàn bộ tam giới. Nhưng đột nhiên, giữa không gian đỏ rực màu máu ấy, một luồng hơi lạnh thanh khiết tràn vào, dịu dàng như làn nước suối sưởi ấm những vết thương rỉ máu của hắn.

Dạ Sát giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn thấy trần đình gỗ phong linh và cảm nhận được bàn tay lạnh lẽo của Vân Hi đang đặt trên trán mình. Hắn muốn vùng dậy, muốn bóp nát cổ họng kẻ đang chạm vào mình, nhưng cơ thể hắn lúc này lại rã rời như đống bùn loãng. Hắn chỉ có thể nằm đó, dùng đôi mắt đỏ rực giấu sau lớp đồng tử đen giả tạo để nhìn chằm chằm vào vị Thần quan trước mặt.

"Đừng cử động." Giọng nói của Vân Hi vang lên, vẫn bình thản và thiếu vắng hơi ấm. "Linh căn của ngươi đã nứt vỡ, hắc hỏa từ Cửu U đang thiêu đốt thần hồn ngươi. Nếu ta buông tay, ngươi sẽ tan biến ngay lập tức."

Dạ Sát khàn giọng, cố tình diễn vai một kẻ bị nạn đáng thương: "Ngài... ngài là ai? Đây là đâu?"

Vân Hi không trả lời câu hỏi đó. Y chỉ tập trung vào việc điều chuyển tiên lực từ vết sẹo trên ngực mình để rót vào cơ thể Dạ Sát. Đây là một hành động cực kỳ nguy hiểm đối với một Thần quan không tim. Bởi trái tim là nguồn cội của tiên lực, khi mất đi trái tim, tiên lực của Vân Hi vốn đã mỏng manh, nay lại dùng để cứu một kẻ không rõ lai lịch, khuôn mặt y càng lúc càng tái nhợt, đôi môi dần chuyển sang màu xanh tím.

Dạ Sát cảm nhận được dòng năng lượng thuần khiết đang chảy vào cơ thể mình. Hắn kinh ngạc nhận ra rằng, người này đang dùng chính mạng sống để cứu hắn. Trong lòng vị Quỷ Vương nảy sinh một sự mỉa mai tột độ: "Kẻ ngu ngốc. Trên đời này lại có kẻ sẵn lòng hy sinh cho một người xa lạ sao? Hay vì y không có tim, nên y cũng chẳng biết đến giá trị của mạng sống?"

Tuy nhiên, sự mỉa mai ấy nhanh chóng bị thay thế bằng một cơn đau thấu trời. Khi tiên lực của Vân Hi chạm vào lõi ma hạt của Dạ Sát, hai luồng năng lượng xung khắc kịch liệt khiến cơ thể hắn co giật mạnh. Hắn thét lên một tiếng đau đớn, bàn tay vô thức nắm lấy cổ tay Vân Hi, móng tay sắc nhọn đâm sâu vào da thịt y khiến máu chảy ra.

Máu của Vân Hi có màu bạc nhạt, tỏa ra mùi hương của hoa bỉ ngạn sau cơn mưa. Khi giọt máu ấy rơi xuống môi Dạ Sát, hắn vô thức liếm lấy. Một cảm giác ngọt ngào và mát lạnh bùng nổ trong khoang miệng hắn, xoa dịu cơn khát máu đã kéo dài vạn năm. Dạ Sát tham lam hút lấy linh lực từ máu của Vân Hi, giống như một kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước giữa sa mạc.

Vân Hi vẫn đứng yên, y không thấy đau, đôi mắt y chỉ lặng lẽ nhìn vết thương trên cổ tay mình. Y tự hỏi cảm giác đau đớn mà chúng sinh thường nói là gì? Tại sao thiếu niên này lại biểu hiện đau đớn đến vậy? Y đưa tay còn lại vuốt nhẹ lên mái tóc rối bời của Dạ Sát, hành động này vốn là bản năng dẫn hồn của y – xoa dịu những linh hồn đang hoảng loạn.

"Sẽ ổn thôi." Y thì thầm.

Câu nói ấy như một loại bùa chú, khiến Dạ Sát dần bình tĩnh lại. Hắn buông tay Vân Hi ra, hơi thở dần trở nên đều đặn. Ma tính trong cơ thể hắn đã bị trấn áp tạm thời, thay vào đó là một lớp màng bảo vệ màu bạc do Vân Hi tạo ra. Dạ Sát giả vờ ngủ thiếp đi, nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu vạch ra một kế hoạch mới. Hắn nhận ra máu của vị Thần quan này có tác dụng hồi phục ma lực nhanh hơn bất kỳ loại linh dược nào trên đời.

Cùng lúc đó, bên ngoài đình Vong Xuyên, bầu trời địa phủ đột ngột chuyển sang màu huyết dụ. Tiếng sấm rền vang từ phía Cửu U dội về càng lúc càng dữ dội. Phong ấn vạn năm đã thực sự sụp đổ hoàn toàn. Những vị Diêm Vương và Phán quan của địa phủ lúc này đang hỗn loạn vì sự biến mất của Quỷ Vương Dạ Sát. Họ không thể ngờ rằng, kẻ mà họ đang ráo riết tìm kiếm lại đang nằm ngay trong đình của vị Thần quan thanh khiết nhất.

Vân Hi đứng dậy, bước ra phía hành lang nhìn về hướng Cửu U. Luồng hắc khí cuộn xoáy trên bầu trời khiến dòng sông Vong Xuyên gầm thét dữ dội. Y biết, một thời đại hỗn loạn đã bắt đầu. Nhưng trong lòng y vẫn yên tĩnh như mặt hồ không gió. Y không biết hận thù, không biết lo âu, y chỉ biết rằng mình vừa mang về một kẻ sẽ làm đảo lộn cuộc đời tĩnh mịch của y.

Dạ Sát nhìn bóng lưng trắng muốt của Vân Hi in trên nền trời đỏ rực, một nụ cười tàn nhẫn thoáng hiện trên môi hắn. "Thần quan, ngươi cứu ta một mạng, ta sẽ trả lại cho ngươi bằng sự sụp đổ của thế giới này. Để xem khi cả dòng sông này nhuộm đỏ màu máu, đôi mắt tro tàn của ngươi có còn bình thản được như thế không."

Tiếng gió rít qua những khe gỗ phong linh, mang theo mùi của máu và hoa bỉ ngạn. Cuộc gặp gỡ giữa một kẻ không biết yêu và một kẻ chỉ biết hận đã chính thức mở màn giữa huyết sắc rực trời và tiếng gào thét của vạn quỷ từ đáy vực sâu.