MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 3: Kẻ lạ mặt mang hơi thở của vực thẳm

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 3: Kẻ lạ mặt mang hơi thở của vực thẳm

1,462 từ · ~8 phút đọc

Ánh sáng của những ngọn trường minh đăng trong Đình Vong Xuyên chưa bao giờ tắt, nhưng đối với Dạ Sát, bóng tối mới là nơi hắn thuộc về. Hắn nằm trên sập đá, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm lên trần nhà gỗ phong linh, lắng nghe tiếng nước sông gầm thét bên ngoài. Sự yên tĩnh trong ngôi đình này khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. Nó không phải cái tĩnh lặng chết chóc dưới đáy vực Cửu U, mà là một loại bình yên thanh khiết đến mức có thể soi rọi mọi sự bẩn thỉu trong linh hồn kẻ khác.

Vân Hi bước vào, trên tay là một chén thuốc được làm từ sương sớm và cánh hoa bỉ ngạn trắng – loại hoa cực hiếm chỉ mọc ở những nơi tiên khí hội tụ nhất dọc bờ sông. Y đặt chén thuốc xuống bàn đá, tiếng va chạm khẽ khàng nhưng lại vang vọng trong không gian vắng lặng.

"Ngươi đã tỉnh." Vân Hi nói, giọng nói vẫn như cũ, không một gợn sóng.

Dạ Sát lập tức thu lại ánh nhìn sắc lạnh, thay vào đó là vẻ mặt sợ hãi, run rẩy. Hắn cố gắng chống tay ngồi dậy nhưng lại để cơ thể ngã quỵ xuống, vẻ ngoài trông vô cùng yếu ớt. "Ngài... Ngài đã cứu tôi sao? Tôi đang ở đâu? Tại sao xung quanh lại toàn là sương mù và tiếng khóc than?"

Vân Hi tiến lại gần, bàn tay thon dài chạm vào vai hắn để giữ hắn lại trên sập đá. "Đây là Đình Vong Xuyên. Ngươi bị dư chấn từ vụ nổ Cửu U đánh văng tới đây. Uống thuốc đi, nó sẽ giúp kinh mạch của ngươi không bị tà khí xâm thực thêm nữa."

Dạ Sát nhìn chén thuốc, trong lòng thầm cười lạnh. Thứ thuốc thanh khiết này đối với một con quỷ như hắn chẳng khác nào thuốc độc, nhưng để che giấu thân phận, hắn buộc phải diễn kịch đến cùng. Hắn bưng chén thuốc bằng đôi tay run rẩy, nhìn Vân Hi bằng ánh mắt đầy cảm kích giả tạo: "Tôi tên là Tiểu Sát... tôi chỉ là một tu sĩ cấp thấp ở nhân gian, vô tình bị cuốn vào khe nứt không gian. Đa tạ Thần Quan đại nhân đã cứu mạng."

Vân Hi không đáp lại lời cảm ơn đó. Y đứng đó, đôi mắt màu tro nhạt nhìn xoáy vào Dạ Sát. Y cảm thấy thiếu niên này rất kỳ lạ. Dù lời nói và hành động của hắn trông có vẻ bình thường, nhưng mùi vị tỏa ra từ linh hồn hắn lại mang theo một chút hơi thở của vực thẳm – thứ hơi thở mà y đã quen thuộc khi dẫn dắt những ác linh tàn bạo nhất. Tuy nhiên, vết sẹo trên ngực y lại không hề có phản ứng cảnh báo nguy hiểm, nó chỉ đập nhẹ nhàng, một nhịp đập của sự tò mò.

"Tiểu Sát." Vân Hi lặp lại cái tên đó một cách chậm rãi. "Ở đây không có tu sĩ nhân gian. Chỉ có người chết và ta. Nếu ngươi đã đến đây, nghĩa là nhân duyên giữa ngươi và trần thế đã có vết nứt. Trước khi vết nứt đó lành lại, ngươi không thể rời đi."

Dạ Sát giả bộ bàng hoàng: "Vậy là tôi... tôi phải ở lại đây sao? Ở giữa dòng sông người chết này?"

"Phải. Ta sẽ dạy ngươi cách dẫn hồn. Việc lao động sẽ giúp ngươi tiêu tán hắc khí trong người nhanh hơn."

Dạ Sát cúi đầu, che đi tia sáng lóe lên trong mắt. Đây chính là cơ hội nghìn năm có một. Được ở lại bên cạnh Thần Quan, hắn có thể từ từ tìm hiểu bí mật về trái tim bị mất của y, đồng thời dùng tiên lực của ngôi đình này để hồi phục ma cốt. Hắn lí nhí đáp: "Được... miễn là được ở bên cạnh ngài. Ngài là người duy nhất không xua đuổi tôi khi thấy tôi mang theo hắc khí."

Những ngày sau đó, Đình Vong Xuyên vốn chỉ có một bóng áo trắng nay đã xuất hiện thêm một bóng áo đen nhỏ bé đi theo sau. Vân Hi bắt đầu dạy "Tiểu Sát" cách cầm đèn lồng xương sương sâm, cách đọc tụng độ nhân kinh để trấn an các vong hồn. Mỗi đêm, khi sương mù dày nhất, hai bóng người lại bước đi trên mặt sông xám xịt.

Dạ Sát rất khôn ngoan. Hắn luôn tỏ ra vụng về, đôi khi cố tình để các ác linh tấn công mình nhằm thử lòng Vân Hi. Và mỗi lần như vậy, Vân Hi đều không ngần ngại vung tay áo, dùng tiên lực thuần khiết nhất để đánh tan lũ quỷ dữ, bảo vệ hắn phía sau. Dạ Sát quan sát cách Vân Hi chiến đấu. Y ra tay rất nhẹ nhàng, không có sát ý, cũng không có sự thương hại. Y tiêu diệt cái ác đơn giản vì nó làm mất cân bằng không gian.

Có một lần, sau một trận chiến với một con quỷ nước khổng lồ, Vân Hi bị tà khí bám vào tà áo. Dạ Sát liền chạy lại, dùng đôi tay của mình lau đi vết bẩn, miệng không ngừng hỏi han: "Sư phụ, ngài có sao không? Đều tại con vô dụng, không giúp gì được cho ngài."

Vân Hi nhìn xuống đứa "đồ đệ" đang quỳ dưới chân mình, một cảm giác lạ lẫm lần nữa lướt qua tâm trí. "Sư phụ?"

"Vâng, ngài dạy con pháp thuật, cứu mạng con, ngài chính là sư phụ của con." Dạ Sát ngước lên, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ sùng bái.

Vân Hi im lặng hồi lâu. Khái niệm "sư phụ" đối với y quá đỗi xa vời. Y không có tình cảm thầy trò, không có sự gắn kết máu thịt. Nhưng khi nhìn thấy sự nhiệt tình của thiếu niên, y khẽ gật đầu. "Nếu ngươi muốn gọi như vậy, tùy ngươi."

Tối hôm đó, trong lúc Vân Hi đang thiền định bên gốc cây bỉ ngạn cổ thụ – cây duy nhất mọc được trong đình, Dạ Sát lặng lẽ tiến lại gần. Hắn mang theo một khay trà nhỏ tự tay mình pha.

"Sư phụ, trà bỉ ngạn này con đã lọc bỏ vị đắng, ngài dùng thử xem."

Vân Hi mở mắt, nhìn chén trà tỏa hương thơm dịu. Y nhấp một ngụm, vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi. Lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, y thấy vị trà có chút khác biệt. Y nhìn Dạ Sát đang ngồi xếp bằng bên cạnh, bắt đầu kể cho hắn nghe về những câu chuyện dẫn hồn, về những linh hồn đáng thương đã đi qua đây.

Dạ Sát lắng nghe, nhưng tâm trí hắn lại đặt vào vết sẹo lấp lánh trên ngực Vân Hi qua lớp áo mỏng. Hắn cảm nhận được bên trong đó không chỉ là tiên lực, mà còn là một phần sức mạnh có thể mở ra cổng Thiên giới. Hắn vươn tay, giả vờ như muốn phủi một cánh hoa rơi trên vai Vân Hi, nhưng thực chất là để cảm nhận nhịp đập của vết sẹo đó.

"Sư phụ, tại sao ngài lại ở đây một mình lâu như vậy? Ngài không thấy buồn sao?"

Vân Hi nhìn lên bầu trời huyết dụ: "Buồn là gì? Ta không có trái tim để chứa đựng thứ đó. Ta chỉ có nhiệm vụ."

Dạ Sát cười thầm, bàn tay hắn lướt nhẹ qua vai y, hơi nóng từ cơ thể quỷ dữ của hắn truyền qua lớp áo trắng lạnh lẽo. "Vậy thì con sẽ ở đây với ngài. Cho đến khi ngài biết buồn, biết vui thì thôi."

Lời nói của Quỷ Vương ngọt ngào như mật độc, vang vọng giữa tiếng sóng vỗ của dòng Vong Xuyên. Hắn bắt đầu thêu dệt nên một cái bẫy mang tên "tình cảm" để giăng ra xung quanh vị thần không tim. Hắn không biết rằng, khi hắn cố tình dạy cho Vân Hi cách rung động, chính hắn cũng đang dần bị cuốn vào vòng xoáy của sự thanh khiết ấy.

Bên dưới vực sâu Cửu U, những con quỷ khác vẫn đang gào thét tìm kiếm chủ nhân, nhưng Quỷ Vương của chúng lúc này lại đang cam tâm tình nguyện làm một đồ đệ nhỏ bé, mỗi ngày pha trà, tết tóc cho một vị Thần Quan, chờ đợi thời cơ để bóp nát sự yên bình này. Một khế ước không lời đã được hình thành giữa kẻ lừa dối và người vô tri, mở đầu cho một chương mới đẫm máu và lệ của dòng Vong Xuyên.