MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 4: Bái sư

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 4: Bái sư

1,618 từ · ~9 phút đọc

Vùng đất Vong Xuyên vốn dĩ không có khái niệm về thời gian, chỉ có sự luân chuyển vĩnh hằng giữa sương mù và ánh sáng lờ mờ từ những linh hồn. Tuy nhiên, sâu trong khuôn viên của Đình Vong Xuyên, có một nơi mà sự sống dường như đứng yên trong một trạng thái kỳ lạ nhất. Đó là khu vườn Linh Đình, nơi ngự trị của một gốc cây Phong Linh cổ thụ nghìn năm với tán lá rộng lớn bao phủ cả một vùng không gian. Phía dưới tán cây khổng lồ ấy, Vân Hi đã tỉ mỉ nuôi dưỡng một thảm hoa bỉ ngạn trắng muốt. Những nhành bỉ ngạn thanh mảnh, cao không quá đầu gối, mọc san sát nhau tạo thành một biển hoa trắng như ngọc bích, cánh hoa mảnh khảnh tỏa ra một loại tiên khí thanh khiết, có khả năng tịnh hóa mọi oán niệm dù là đậm đặc nhất.

Vân Hi đứng giữa biển hoa trắng ấy, tà áo trắng hòa làm một với sắc hoa bạt ngàn. Y đang chờ đợi. Ngày hôm nay là ngày lành mà y đã chọn để chính thức nhận thiếu niên Tiểu Sát làm đồ đệ. Đối với một vị Thần Quan đã sống hàng vạn năm trong sự tĩnh lặng, việc nhận một người vào môn hạ không chỉ là việc truyền dạy pháp thuật, mà là việc chia sẻ một phần nhân quả của chính mình.

Dạ Sát bước tới, hôm nay hắn vận một bộ y phục màu xanh đậm đơn giản mà Vân Hi đã tự tay dùng tơ nhện linh sâm dệt thành. Mỗi bước đi của hắn trên thảm hoa bỉ ngạn trắng đều mang theo một sự tính toán kín đáo. Hắn nhìn bóng lưng của Vân Hi dưới tán cây Phong Linh, trong lòng thầm nghĩ: "Ngươi thật sự tin rằng một con quỷ như ta có thể bái ngươi làm thầy sao? Ngươi đang tự tay mở cửa rào để rước lấy một con sói vào nhà đấy." Thế nhưng, khi đối diện với ánh mắt trong veo như nước mùa thu của Vân Hi, hắn lại lập tức cúi đầu, vẻ mặt đầy sự thành khẩn và tôn kính.

"Tiểu Sát tham kiến sư phụ." Hắn quỳ xuống giữa những nhành bỉ ngạn trắng, giọng nói chứa đựng sự run rẩy kịch tính.

Vân Hi xoay người lại, tay cầm một nhành hoa bỉ ngạn vừa mới hái từ dưới chân. Y nhìn thiếu niên đang quỳ giữa thảm hoa, đôi mắt tro nhạt khẽ lay động. "Đứng dậy đi. Bái sư tại Vong Xuyên không cần quỳ lạy rườm rà. Ta không có tim để nhận lòng thành của ngươi qua lễ nghi, ta chỉ cần ngươi hứa một điều."

Dạ Sát ngước lên, đôi mắt giả vờ ngây thơ: "Sư phụ xin cứ truyền dạy, dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, Tiểu Sát cũng không từ."

Vân Hi khẽ lắc đầu, nhành bỉ ngạn trong tay y tỏa ra một vòng sáng dịu nhẹ. "Ta không cần ngươi lên núi đao. Ta chỉ cần ngươi hứa, từ nay về sau, khi đứng trước dòng Vong Xuyên này, tâm của ngươi phải luôn giữ được sự bình thản. Không được vì oán hận mà ra tay, không được vì dục vọng mà lầm lạc. Ngươi có làm được không?"

Dạ Sát khựng lại một nhịp. "Bình thản? Không oán hận?" Hắn muốn cười to vào mặt vị Thần Quan này. Hắn là Quỷ Vương, hắn sinh ra từ oán hận, sống bằng dục vọng và lớn lên bằng sự tàn sát. Làm sao hắn có thể bình thản? Nhưng miệng hắn lại thốt ra những lời ngọt xát mật: "Đệ tử xin hứa. Có sư phụ ở bên chỉ dạy, đệ tử nhất định sẽ giữ tâm như nước."

Vân Hi tiến lại gần, đặt nhành hoa bỉ ngạn lên đỉnh đầu Dạ Sát. Một luồng tiên lực mát lạnh từ nhành hoa truyền thẳng vào thức hải của hắn. Dạ Sát cảm thấy một cơn đau nhức nhối như bị kim châm vào đại não. Tiên khí của Vân Hi đang cố gắng tịnh hóa phần ma tính thâm căn cố đế của hắn. Dạ Sát nghiến chặt răng, gân xanh nổi đầy trên trán, hắn phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho ma nhân bên trong không tự bộc phát mà tấn công Vân Hi.

"Lễ bái sư đã thành." Vân Hi thu tay lại, không hề nhận ra sự đấu tranh dữ dội trong cơ thể đồ đệ. "Từ nay, ngươi là người của Đình Vong Xuyên. Ta sẽ truyền cho ngươi bộ pháp Vô Tâm Kiếm và cách điều khiển sương mù để dẫn hồn. Bây giờ, hãy ngồi xuống đây, giữa thảm hoa này, ta sẽ giảng cho ngươi về nguồn gốc của dòng sông này."

Suốt cả buổi chiều hôm đó, dưới bóng mát của cây Phong Linh và hương thơm dịu nhẹ của bỉ ngạn trắng, tiếng giọng nói trong trẻo của Vân Hi vang lên đều đặn. Y giải thích về quy luật luân hồi, về thiện ác và nhân quả. Dạ Sát ngồi xếp bằng trên mặt đất, những cánh hoa bỉ ngạn chạm vào vạt áo hắn, mang theo cảm giác thanh tịnh khiến hắn vừa khó chịu vừa tò mò. Hắn nhìn Vân Hi, nhận thấy mỗi khi y nhắc đến chữ "tình", giọng nói của y dường như trở nên khô khốc hơn.

"Sư phụ, ngài nói tình yêu là một loại ràng buộc khiến linh hồn không thể siêu thoát... vậy tại sao con người vẫn cứ đâm đầu vào nó?" Dạ Sát đột ngột hỏi, đôi mắt hắn nhìn sâu vào mắt Vân Hi.

Vân Hi im lặng một lúc, ánh mắt y nhìn về phía dòng sông mù mịt ngoài kia. "Có lẽ vì họ có một trái tim nóng hổi. Trái tim ấy khao khát hơi ấm, dù cái giá phải trả là sự đau đớn vĩnh hằng dưới dòng Vong Xuyên này. Ta không có thứ đó, nên ta không thể hiểu được sự dại khờ ấy."

Dạ Sát khẽ nhích lại gần, bàn tay hắn vô tình chạm vào tà áo của Vân Hi trên thảm hoa. "Nếu sư phụ có lại được trái tim... ngài có muốn thử yêu một người không?"

Vân Hi nhìn xuống bàn tay của Dạ Sát, y không rụt lại, chỉ khẽ thở dài. "Nếu có lại trái tim, có lẽ ta sẽ không còn là Thần Quan của nơi này nữa. Khi đó, ta sẽ thấy đau, thấy sợ. Ta thà làm một kẻ vô tri như hiện tại."

Dạ Sát cười thầm. Hắn biết trái tim của Vân Hi bị phong ấn trên Thiên Giới, bị biến thành viên ngọc trấn giữ linh khí. Hắn nảy sinh ý định điên rồ: cướp lại trái tim đó, bắt Vân Hi phải nếm trải mọi cung bậc cảm xúc, rồi chính tay hắn sẽ bóp nát nó. Hắn muốn thấy vị thần thanh khiết này phải khóc lóc, phải van xin. Đó mới là sự trả thù hoàn hảo nhất dành cho Thiên Giới.

Nhưng khi nhìn thấy một cánh hoa bỉ ngạn trắng rơi trên vai áo Vân Hi, Dạ Sát lại vô thức đưa tay phủi đi. Hành động ấy hoàn toàn là bản năng. Hắn sững sờ mất một giây, tự hỏi tại sao mình lại làm vậy. Có lẽ vì sự thanh khiết của Vân Hi quá đỗi mong manh giữa chốn âm ty này.

Đêm đó, sau khi lễ bái sư kết thúc, Vân Hi đưa Dạ Sát đến một căn phòng nhỏ. Căn phòng trống không, chỉ có một chiếc giường gỗ và một bức tranh phong cảnh nhân gian treo trên tường.

"Ngươi nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu ca dẫn hồn đầu tiên của ngươi."

Vân Hi quay người bước đi, nhưng Dạ Sát đột ngột gọi lại: "Sư phụ!"

Vân Hi dừng bước, không quay đầu lại. "Chuyện gì?"

"Người... người thật sự không thấy cô đơn sao? Trong suốt vạn năm qua?"

Vân Hi đứng yên trong bóng tối hành lang, chiếc đèn lồng trên tay y hắt ra ánh sáng xanh lam nhạt nhòa. "Cô đơn cũng là một loại cảm xúc. Ta không có trái tim, nên ta không biết cô đơn là gì. Ngủ đi, Tiểu Sát."

Cánh cửa khép lại, để lại Dạ Sát một mình. Hắn nằm xuống giường, lắng nghe tiếng chuông đồng từ bốn góc đình. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí vị Quỷ Vương. Hắn nhìn bức tranh nhân gian trên tường, nơi có khói bếp và những tiếng cười. Hắn chợt nhận ra rằng, dù hắn có cả vạn quỷ dưới trướng, hắn cũng chưa bao giờ hiểu được sự bình yên là gì. Và giờ đây, hắn lại đang tìm thấy một thứ gần giống như bình yên bên cạnh một vị thần không biết yêu.

"Vân Hi... để xem ngươi có thể giữ được sự bình thản này trong bao lâu." Dạ Sát lẩm bẩm, đôi mắt đỏ rực của hắn hiện lên giữa bóng tối như hai đốm lửa ma chơi.

Bên ngoài, thảm hoa bỉ ngạn trắng vẫn lặng lẽ tỏa hương. Gió từ dòng Vong Xuyên thổi qua tán cây Phong Linh, mang theo những cánh hoa trắng bay trong không trung, vướng vào tà áo của kẻ lừa dối và người vô tri, dệt nên một khế ước không tên giữa ánh sáng và bóng tối. Một chương mới đã mở ra, và dòng sông tử khí này sẽ là chứng nhân duy nhất cho những bi kịch sắp sửa bắt đầu.