1,752 từ · ~9 phút đọc
Đình Vong Xuyên vốn dĩ là một nơi chết chóc theo đúng nghĩa đen của nó. Trước khi Dạ Sát xuất hiện, sự tồn tại của Vân Hi ở nơi này chỉ đơn giản là một sự lặp lại vô tận của những chu kỳ dẫn hồn. Y không cần ăn, không cần ngủ, cũng chẳng cần những vật dụng sinh hoạt thừa thãi. Căn phòng của y chỉ có một bục đá để ngồi thiền, một giá sách chứa những cuộn kinh văn cổ xưa đã mục nát theo thời gian và chiếc đèn lồng xương sương sâm luôn đặt ở góc phòng. Mọi thứ đều sạch sẽ đến mức lạnh lùng, không có hơi ấm, không có mùi vị, chỉ có hương thơm thanh lãnh của hoa bỉ ngạn trắng phảng phất trong không gian.
Thế nhưng, kể từ khi Tiểu Sát – cái tên giả của Quỷ Vương Dạ Sát – chính thức bái sư, sự tĩnh lặng vạn năm ấy bắt đầu bị rạn nứt bởi những thanh âm và mùi vị của nhân gian. Dạ Sát là một kẻ vô cùng xảo quyệt, hắn hiểu rằng để chiếm được lòng tin của một người không có trái tim, hắn không thể dùng bạo lực hay quyền uy, mà phải dùng sự chăm sóc tỉ mỉ, dùng những thứ nhỏ nhặt nhất để len lỏi vào cuộc sống của người đó.
Buổi sáng hôm đó, khi sương mù trên dòng Vong Xuyên còn chưa kịp tản ra, Dạ Sát đã thức dậy. Hắn không thiền định như các tu sĩ khác, mà lại bắt đầu loay hoay phía sau gian bếp nhỏ mà hắn tự tay dựng lên bằng gỗ trôi dạt từ thượng nguồn sông. Hắn dùng ma hỏa để đun nóng nước suối tiên, sau đó tỉ mỉ nghiền những hạt sương sớm thu hoạch từ cánh hoa bỉ ngạn thành một loại bột mịn. Mùi khói bếp – thứ mùi vị vốn dĩ bị cấm kỵ tại chốn thanh tịnh này – bắt đầu lan tỏa, len qua những khe cửa gỗ phong linh, bay vào tận phòng của Vân Hi.
Vân Hi mở mắt, đôi đồng tử màu tro nhạt khẽ lay động. Y bước ra khỏi phòng, tà áo trắng lướt trên sàn gỗ, tiến về phía phát ra mùi hương lạ lẫm. Y thấy Dạ Sát đang lúi húi bên bếp lửa, khuôn mặt thiếu niên đỏ hồng vì sức nóng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nhìn thấy Vân Hi, Dạ Sát lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đen láy cong lại như vầng trăng khuyết.
"Sư phụ, ngài tỉnh rồi? Đệ tử có làm phiền ngài không? Con vừa nấu xong một bát canh nấm tuyết, ngài dùng thử một chút nhé?"
Vân Hi đứng yên, ánh mắt dừng lại ở bát canh đang bốc khói nghi ngút. "Ta không cần ăn. Tiên thể của ta duy trì bằng linh khí từ dòng sông này."
Dạ Sát không hề nản lòng, hắn bưng bát canh tiến lại gần, giọng nói mang theo chút nũng nịu và chân thành giả tạo: "Con biết sư phụ không cần ăn để sống, nhưng đây là tấm lòng của đệ tử. Ở nhân gian, người ta nói vị giác cũng là một phần của linh hồn. Ngài không có tim, nhưng ngài vẫn có vị giác mà? Thử một chút thôi, coi như là để con yên lòng vì đã không làm hỏng bữa sáng đầu tiên."
Vân Hi nhìn vào đôi mắt tràn đầy mong đợi của Dạ Sát. Trong hàng ngàn năm qua, chưa từng có ai quan tâm đến việc y có "yên lòng" hay không, cũng chưa từng có ai dâng lên y một thứ gì đó nóng hổi như thế này. Y đưa tay nhận lấy bát canh, hơi nóng từ gốm sứ truyền vào đầu ngón tay lạnh lẽo của y, mang theo một cảm giác lạ lẫm nhưng không hề khó chịu. Y nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh của nấm tuyết quyện với hương thơm của linh chi tràn ngập khoang miệng. Lần đầu tiên, Vân Hi thấy một thứ gì đó đi vào cơ thể mình mà không phải là linh khí khô khan.
"Vị của nó... rất lạ." Vân Hi nhận xét, giọng nói vẫn bình thản nhưng đã bớt đi vài phần sắc lạnh.
"Đó là vị của sự sống đấy, sư phụ." Dạ Sát cười thầm trong lòng, bàn tay hắn khẽ chạm vào tà áo của y khi nhận lại chiếc bát trống. "Mỗi ngày con sẽ nấu cho ngài một món khác nhau. Con muốn sư phụ nếm hết mọi phong vị của nhân gian, dù ngài không cần đến chúng."
Cứ thế, những ngày chung sống tiếp theo diễn ra trong một nhịp điệu mới. Dạ Sát bắt đầu thay đổi diện mạo của Đình Vong Xuyên. Hắn treo những bức rèm lụa màu xanh nhạt để giảm bớt sự lạnh lẽo của đá cẩm thạch. Hắn đặt những chiếc gối mềm lên bục ngồi thiền của Vân Hi. Thậm chí, hắn còn tìm cách dẫn nước suối ấm từ một mạch linh ngầm vào trong hồ tắm phía sau đình, để Vân Hi mỗi khi tẩy trần không phải ngâm mình trong làn nước băng giá của sông Vong Xuyên nữa.
Sự hiện diện của Dạ Sát khiến Vân Hi bắt đầu hình thành những thói quen mới. Y bắt đầu chú ý đến việc mặt trời mọc và lặn (dù ở địa phủ ánh sáng rất lờ mờ). Y bắt đầu quen với việc có một người luôn đi theo sau, luyên thuyên kể cho y nghe về những chuyện nực cười ở nhân gian, về những phiên chợ đông đúc hay những mùa hội hoa đăng rực rỡ. Dạ Sát rất giỏi kể chuyện, hắn thêu dệt nên một thế giới nhân gian đầy màu sắc, đầy tình cảm, khiến một người vốn dĩ đứng ngoài vòng bụi trần như Vân Hi cũng đôi lần phải dừng lại để suy ngẫm.
"Sư phụ, ngài nhìn xem, đó là linh hồn của một vị lão bà." Dạ Sát chỉ tay vào một bóng mờ đang lờ lững trên mặt nước trong ca dẫn hồn tối muộn. "Bà ấy vẫn nắm chặt chiếc áo cũ của chồng mình. Ngài nói xem, tình cảm của con người thật kỳ lạ, dù đã chết rồi vẫn không nỡ buông tay."
Vân Hi nhìn theo hướng tay của đồ đệ. Y thấy oán niệm của lão bà kia đang tỏa ra thành những sợi tơ đen mỏng, níu kéo linh hồn bà ấy không cho bước lên cầu Nại Hà. Y vung nhẹ nhành hoa bỉ ngạn, một luồng sáng bạc bao phủ lấy lão bà, tịnh hóa những sợi tơ đen ấy.
"Sự níu kéo chỉ mang lại đau khổ." Vân Hi lạnh lùng đáp. "Buông bỏ mới là sự cứu rỗi duy nhất."
Dạ Sát khẽ nhếch môi, một tia sáng tàn nhẫn lóe lên rồi biến mất ngay lập tức. Hắn tiến lại gần, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào tai Vân Hi khi hắn giả vờ giúp y chỉnh lại chiếc đèn lồng bị gió thổi nghiêng. "Sư phụ nói đúng. Nhưng đôi khi, có những thứ người ta không muốn buông bỏ vì đó là lý do duy nhất để họ thấy mình còn tồn tại. Nếu con là lão bà kia, con sẽ không buông. Con sẽ hóa thành lệ quỷ để tìm lại người mình yêu, dù có phải trả giá bằng việc linh hồn bị xé nát."
Vân Hi xoay người lại, đôi mắt màu tro nhạt nhìn thẳng vào mắt Dạ Sát. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người gần đến mức y có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của thiếu niên – thứ nhịp tim mà y hằng khao khát nhưng cũng đầy sợ hãi. "Lòng chấp niệm của ngươi quá nặng, Tiểu Sát. Nếu không buông bỏ, ngươi sẽ không bao giờ đạt được đại đạo."
Dạ Sát không lùi bước, hắn càng tiến lại gần hơn, bàn tay hắn mạnh dạn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vân Hi. "Con không cần đại đạo. Con chỉ cần những thứ con muốn thuộc về con. Sư phụ, ngài không có tim nên ngài không hiểu, nhưng một ngày nào đó, con sẽ dạy ngài biết thế nào là chấp niệm."
Vân Hi không rút tay lại. Y đứng yên giữa sương mù và gió lạnh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Dạ Sát truyền sang. Sự ấm áp ấy dường như đang cố gắng thâm nhập vào cơ thể không tim của y, làm nóng lên vết sẹo hoa bỉ ngạn nơi lồng ngực. Một cảm giác bất an lần đầu tiên trỗi dậy trong lòng vị Thần quan, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự vô tri vốn có.
Đêm hôm đó, sau khi trở về đình, Dạ Sát lặng lẽ ngồi dưới thảm hoa bỉ ngạn trắng. Hắn nhìn lên căn phòng vẫn còn sáng đèn của Vân Hi. Kế hoạch "nuôi dưỡng" của hắn đang tiến triển tốt hơn cả mong đợi. Hắn đã biến mình thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của y. Hắn đã khiến y biết ăn, biết uống, biết nghe kể chuyện và bắt đầu biết "cảm nhận" hơi ấm.
"Vân Hi à Vân Hi..." Dạ Sát lẩm bẩm, đôi mắt đỏ rực hiện nguyên hình giữa bóng tối. "Càng ấm áp, khi mất đi sẽ càng đau đớn. Ngươi cứ việc tận hưởng những ngày bình yên này đi. Ta sẽ biến Đình Vong Xuyên thành một cái lồng vàng, và khi thời cơ đến, ta sẽ tự tay bẻ gãy đôi cánh thanh cao của ngươi."
Hắn đứng dậy, hái một nhành bỉ ngạn trắng rồi tàn nhẫn bóp nát nó trong lòng bàn tay. Nhựa hoa rỉ ra như nước mắt, thấm vào làn da mang đậm ma khí của Quỷ Vương. Những ngày chung sống bình lặng tại Đình Vong Xuyên thực chất chỉ là lớp sương mù che phủ một vực thẳm đầy rẫy âm mưu và dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Và vị Thần quan không tim kia, vẫn cứ lặng lẽ bước đi trên con đường mà kẻ lừa dối đã vạch sẵn, không hề hay biết rằng mỗi bước chân của mình đang tiến gần hơn đến điểm tận cùng của sự hủy diệt.