MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 6: Thử thách nhân gian và lần đầu chạm mặt ác linh

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 6: Thử thách nhân gian và lần đầu chạm mặt ác linh

1,699 từ · ~9 phút đọc

Vòng xoáy luân hồi tại địa phủ đột nhiên xuất hiện một sự xáo trộn lạ lùng. Thông thường, các linh hồn sau khi được Vân Hi dẫn dắt sẽ thuận lợi bước lên cầu Nại Hà, nhưng trong ba ngày qua, một lượng lớn vong hồn từ nhân gian đổ về đều mang theo một loại hắc khí kỳ quái – thứ hắc khí không thuộc về tử khí của người chết, cũng chẳng phải ma khí thông thường của quỷ giới. Nó giống như một loại bệnh dịch linh hồn, khiến các vong hồn phát điên, gào thét và cố gắng cắn xé lẫn nhau ngay trên bờ sông Vong Xuyên.

Vân Hi đứng trước cửa đình, chiếc đèn lồng xương sương sâm trong tay y tỏa ra ánh sáng lập lòe bất ổn. Đôi mắt màu tro nhạt của y nhìn về phía vòng xoáy sương mù thông với dương thế. Y biết, ở một nơi nào đó tại nhân gian, trật tự sinh tử đã bị phá vỡ. Là một Thần quan dẫn hồn, y không thể ngồi yên nhìn dòng sông Vong Xuyên bị vấy bẩn bởi thứ ô uế này.

"Sư phụ, ngài định đi sao?" Dạ Sát bước ra từ phía sau, trên tay hắn là chiếc áo choàng màu bạc mà hắn đã sớm chuẩn bị. Hắn đã nhìn thấu sự lo âu (dù cực kỳ nhỏ nhạt) trong đôi mắt của Vân Hi.

Vân Hi khẽ gật đầu, tà áo trắng bay lồng lộng trong gió âm. "Nhân gian có biến. Có thứ gì đó đang săn đuổi linh hồn trước khi chúng kịp đi vào cửa tử. Ta phải đi xem xét."

"Con sẽ đi cùng ngài!" Dạ Sát lập tức lên tiếng, ánh mắt tràn đầy sự kiên định giả tạo. "Con đã học được bộ pháp Vô Tâm Kiếm, dù chưa thành thục nhưng có thể giúp sư phụ thu dọn những ác linh nhỏ yếu. Hơn nữa... con hiểu rõ nhân gian hơn ngài."

Vân Hi nhìn đồ đệ của mình. Y nhớ lại lời hứa sẽ bảo vệ thiếu niên này, và cũng nhận ra rằng việc để một kẻ mang ma cốt như Dạ Sát ở lại một mình trong ngôi đình đầy linh khí này có thể gây ra những rắc rối không đáng có. Y khẽ thở dài, một hơi thở mang theo hơi lạnh của sương sớm. "Được. Đi theo ta, nhưng tuyệt đối không được rời xa ta quá mười bước."

Dạ Sát mỉm cười, một nụ cười ẩn giấu sự đắc thắng. Hắn biết rõ thứ hắc khí kia là gì – đó chính là tàn dư ma lực thoát ra từ vụ nổ phong ấn Cửu U của chính hắn, đang bắt đầu cộng hưởng với oán niệm của con người. Hắn muốn đi theo để đảm bảo rằng Vân Hi sẽ không phát hiện ra sự thật quá sớm, đồng thời, hắn cũng muốn xem vị thần thanh khiết này khi đứng giữa vũng bùn lầy của nhân gian sẽ trông như thế nào.

Hai thầy trò bước qua khe nứt không gian, ngay lập tức, một bầu không khí nóng hổi và hỗn loạn của nhân gian ập đến. Họ hiện ra tại một ngôi làng hẻo lánh mang tên Lạc Hồn Thôn, nằm sâu trong dãy núi mây phủ. Nhưng khác với vẻ bình yên thường thấy của những làng quê, nơi đây tràn ngập mùi tử khí nồng nặc. Cây cối héo úa, súc vật chết nằm la liệt trên những con đường mòn, và đáng sợ nhất là bầu không khí im lặng đến rợn người. Không có tiếng gà gáy, không có tiếng trẻ con đùa nghịch, chỉ có tiếng gió rít qua những mái nhà tranh xơ xác.

Vân Hi bước đi trên con đường làng, mỗi bước chân của y đều tỏa ra một vòng sáng bạc nhạt để tịnh hóa mặt đất. Y dừng lại trước một ngôi nhà lớn nhất làng. Bên trong, y cảm nhận được một luồng oán khí cực kỳ mạnh mẽ đang hội tụ.

"Cẩn thận." Vân Hi khẽ nhắc nhở.

Dạ Sát giả vờ lo sợ, hắn nắm chặt lấy vạt áo của Vân Hi, nép sát vào lưng y. Hơi ấm từ cơ thể Quỷ Vương truyền qua lớp áo mỏng khiến Vân Hi hơi khựng lại, nhưng y nhanh chóng tập trung vào cánh cửa gỗ đang rung bần bật phía trước.

Rầm!

Cánh cửa nổ tung, một bóng đen khổng lồ lao ra. Đó là một con ác linh cấp cao, hình dáng dị dạng với hàng chục cánh tay nhầy nhụa, khuôn mặt là sự chắp vá của hàng trăm linh hồn khác nhau. Đôi mắt nó đỏ ngầu, phát ra những tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc. Đây không phải là một vong hồn bình thường, mà là một "Linh Phệ" – kẻ chuyên ăn thịt linh hồn để gia tăng sức mạnh.

Vân Hi không hề biến sắc. Y nhẹ nhàng nhấc chiếc đèn lồng lên cao. "Tiểu Sát, lui lại."

Y vung tay áo, một dải lụa tiên lực màu trắng bay ra, quấn chặt lấy con ác linh. Thế nhưng, con quỷ này dường như không sợ tiên lực thông thường. Nó há miệng, phun ra một luồng khói đen sặc mùi hôi thối, ăn mòn cả dải lụa của Vân Hi. Con ác linh lao tới, những cánh tay của nó vươn dài ra, định tóm lấy Vân Hi.

Ngay lúc đó, Dạ Sát nhìn thấy một cơ hội. Hắn không thể để Vân Hi bị thương (vì y còn giá trị lợi dụng), nhưng hắn cũng muốn thể hiện sự "trung thành". Hắn lao ra trước mặt Vân Hi, rút thanh gỗ linh sâm mà y đã tặng làm kiếm, hét lớn: "Đừng hòng đụng vào sư phụ ta!"

Dạ Sát vận một chút ma lực cực nhỏ vào thanh gỗ, tạo ra một đòn đánh đầy uy lực khiến con ác linh phải lùi lại. Tuy nhiên, để diễn cho tròn vai, hắn cố tình để một cánh tay của ác linh quẹt trúng vai, khiến máu tươi chảy ra. Hắn ngã quỵ xuống đất, rên rỉ đau đớn.

Thấy đồ đệ bị thương, lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, đôi mắt của Vân Hi ánh lên một tia lạnh lẽo thấu xương. Y không biết đó là sự tức giận hay chỉ là bản năng bảo vệ vật sở hữu, nhưng tiên lực trong cơ thể y bỗng chốc bùng nổ. Vết sẹo hoa bỉ ngạn trên ngực y tỏa sáng rực rỡ xuyên qua lớp áo trắng.

"To gan."

Vân Hi buông đèn lồng, chiếc đèn treo lơ lửng trên không trung. Y kết ấn bằng cả hai tay, một thanh kiếm băng thanh ngọc khiết xuất hiện từ hư vô – đó chính là bản thể của Vô Tâm Kiếm. Y lướt đi như một bóng ma, lưỡi kiếm rạch phá không gian, chém đứt hàng chục cánh tay của ác linh trong một cái chớp mắt. Ánh kiếm bạc quét qua đến đâu, oán khí tan biến đến đó. Cuối cùng, Vân Hi đâm thẳng mũi kiếm vào tâm điểm của con quái vật.

Một tiếng thét xé lòng vang lên, con ác linh tan thành những hạt bụi đen, bị ánh sáng từ chiếc đèn lồng sương sâm hút vào trong để thanh lọc. Ngôi làng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng trở lại, nhưng tử khí vẫn còn lảng vảng.

Vân Hi nhanh chóng thu kiếm, y không màng đến việc thu dọn chiến trường mà lập tức quỳ xuống bên cạnh Dạ Sát. Y nhìn vết thương rỉ máu trên vai hắn, đôi mày thanh tú nhíu lại.

"Ngươi... tại sao lại liều mạng như vậy?" Giọng nói của Vân Hi lần đầu tiên có chút rung động, dù cực kỳ nhỏ.

Dạ Sát nén đau (thực chất vết thương này với hắn chỉ như muỗi đốt), hắn mỉm cười yếu ớt, đưa bàn tay dính máu chạm nhẹ vào gò má lạnh lẽo của Vân Hi. "Sư phụ... người không có tim, người không biết đau... nhưng con có tim. Nhìn người bị tấn công, con thấy đau hơn cả vết thương này. Con đã hứa sẽ bảo vệ người mà."

Vân Hi sững sờ. Y nhìn bàn tay dính máu của Dạ Sát trên mặt mình. Một cảm giác nóng hổi lan tỏa từ vết máu, thấm vào làn da, rồi dường như chảy ngược vào tận sâu trong lồng ngực trống rỗng của y. Y không hiểu tại sao một kẻ yếu ớt như thế này lại muốn bảo vệ một vị thần như y. Y cũng không hiểu tại sao câu nói của thiếu niên lại khiến y cảm thấy... bất an hơn cả khi đối diện với ác linh.

Y không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng tiên lực xoa dịu vết thương cho Dạ Sát. Nhưng trong bóng tối của ngôi làng hoang vắng, khi Vân Hi đang cúi đầu chăm sóc vết thương, Dạ Sát lại nhìn y với một ánh mắt đầy dục vọng và toan tính. Hắn thấy vết sẹo bỉ ngạn trên ngực Vân Hi vẫn còn đang đập nhè nhẹ sau trận chiến.

"Vân Hi, ngươi bắt đầu dao động rồi đúng không?" Dạ Sát nghĩ thầm. "Sự thanh khiết của ngươi đang bị máu của ta vấy bẩn. Cứ tiếp tục bảo vệ ta đi, cứ tiếp tục để ta tan chảy vào cuộc đời ngươi đi... rồi ngươi sẽ thấy, trái tim mà ngươi đánh mất, thực chất không đáng sợ bằng trái tim mà ta sắp mang đến cho ngươi."

Đêm đó, giữa nhân gian đầy rẫy khổ đau, vị Thần quan không tim lần đầu tiên biết thế nào là sự "vướng bận". Y ngồi canh cho đồ đệ ngủ trong một căn nhà hoang, tay vẫn nắm chặt chiếc đèn lồng, nhìn ra màn đêm xa xăm. Y không biết rằng, thử thách thật sự tại nhân gian chỉ mới bắt đầu, và con ác linh vừa rồi chỉ là một con tốt thí trong một bàn cờ lớn hơn nhiều mà kẻ đang nằm ngủ bên cạnh y chính là người cầm lái.