MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 7: Khế ước máu ẩn giấu dưới lớp ngụy trang

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 7: Khế ước máu ẩn giấu dưới lớp ngụy trang

1,537 từ · ~8 phút đọc

Bóng tối của Lạc Hồn Thôn không giống như bóng tối của địa phủ. Bóng tối ở địa phủ là sự tĩnh lặng của cái chết, còn bóng tối nơi nhân gian này lại mang theo sự hỗn loạn của hơi thở sinh linh và oán niệm của những kẻ không cam lòng. Sau khi con ác linh Linh Phệ bị tiêu diệt, không gian dường như trở nên đặc quánh lại. Gió ngừng thổi, chỉ còn lại tiếng lửa tí tách từ đống củi khô mà Dạ Sát vừa gom lại trong căn nhà hoang đổ nát.

Vân Hi ngồi xếp bằng trên một bệ đá, chiếc đèn lồng xương sương sâm đặt bên cạnh, ánh sáng xanh lam nhạt nhòa của nó phản chiếu lên gương mặt thanh tú nhưng trắng bệch của y. Trận chiến vừa rồi không tiêu tốn quá nhiều tiên lực của y, nhưng sự kiện Dạ Sát lao ra chắn đòn đã để lại một gợn sóng không thể xóa nhòa trong thức hải của vị Thần quan này. Y nhìn chằm chằm vào vết máu bạc của mình vẫn còn dính trên vạt áo, rồi lại nhìn sang thiếu niên đang nằm co quắp bên đống lửa, bờ vai vẫn còn rỉ máu đỏ tươi.

Dạ Sát giả vờ như đang chìm trong cơn mê man do trúng tà khí, nhưng thực chất, từng giác quan của hắn đều đang căng ra để cảm nhận sự hiện diện của Vân Hi. Hắn biết y đang nhìn mình. Hắn biết sự "vô cảm" vạn năm kia đang bị lung lay bởi một thứ gọi là "trách nhiệm sư đồ". Trong lòng Quỷ Vương, một kế hoạch tàn nhẫn đã hình thành. Hắn cần một sự ràng buộc chắc chắn hơn là một danh nghĩa sư phụ - đồ đệ hờ. Hắn cần một khế ước máu để có thể đường đường chính chính hút lấy tiên lực từ gốc rễ linh hồn của Vân Hi mà không bị phát hiện.

"Ư... lạnh... sư phụ... con lạnh quá..." Dạ Sát bắt đầu diễn kịch. Giọng nói hắn run rẩy, đôi môi nhợt nhạt tím tái lại. Hắn cố tình để ma khí trong cơ thể mình trỗi dậy một chút, tạo ra hiện tượng "tà khí xâm nhập" giả tạo khiến nhiệt độ cơ thể giảm xuống mức đóng băng.

Vân Hi lập tức đứng dậy, bước nhanh tới bên cạnh Dạ Sát. Y đưa bàn tay lạnh lẽo chạm vào trán thiếu niên. "Nóng như lửa đốt, nhưng bên trong lại lạnh như băng. Tà khí của Linh Phệ đã ăn vào cốt tủy rồi sao?"

Y không biết rằng Linh Phệ cấp thấp đó làm sao có thể làm tổn thương sâu sắc đến vậy, nhưng sự thiếu kinh nghiệm về "đau đớn" và "bệnh tật" của con người khiến y tin vào những gì mình thấy. Vân Hi ngồi xuống, đỡ lấy đầu Dạ Sát đặt lên đùi mình, lòng bàn tay y tỏa ra tiên lực dịu nhẹ nhằm đẩy lùi cái lạnh cho hắn.

Dạ Sát hé mở đôi mắt, nhìn Vân Hi bằng ánh mắt đầy sự lệ thuộc và đau đớn. "Sư phụ... có phải con sắp chết rồi không? Con thấy... hắc ám đang bủa vây lấy con... Con sợ lắm..."

"Ngươi sẽ không chết." Vân Hi khẳng định, giọng nói dù vẫn bằng phẳng nhưng lại mang một sự kiên quyết lạ lùng. "Ta đã đưa ngươi ra khỏi Vong Xuyên, ta sẽ không để ngươi tan biến tại nơi này."

Dạ Sát nắm lấy bàn tay của Vân Hi, đưa lên áp vào mặt mình. "Sư phụ... người là thần, con là người... Khoảng cách giữa chúng ta quá xa. Nếu hôm nay con chết, ngài cũng sẽ quên con nhanh thôi, đúng không? Vì ngài không có tim... ngài không biết nhớ một người là như thế nào..."

Lời nói của thiếu niên như một lưỡi dao mỏng khía vào khoảng không trống rỗng trong lồng ngực Vân Hi. Y im lặng. Phải, y không biết nhớ. Nhưng khi nghĩ đến việc thiếu niên hay cười, hay pha trà cho y mỗi sáng sẽ trở thành một vong hồn xám xịt dưới dòng sông kia, y bỗng thấy không đành lòng.

"Vậy ngươi muốn thế nào?" Vân Hi hỏi.

Dạ Sát ho sặc sụa, máu tươi từ khóe miệng chảy ra, nhuộm đỏ cả vạt áo trắng của Vân Hi. "Con đã đọc trong thư tịch cổ ở đình... Có một loại khế ước gọi là Đồng Sinh Cộng Tử... Nếu ngài chia sẻ một phần nguyên thần cho con, con mới có thể chống lại tà khí này. Ngài sẽ là người bảo hộ của con, và con... con sẽ mãi mãi thuộc về ngài. Sư phụ, ngài có ghét bỏ một đồ đệ yếu ớt như con không?"

Vân Hi khựng lại. Khế ước Đồng Sinh Cộng Tử là loại khế ước cổ xưa và cực kỳ ràng buộc. Nếu ký kết, một bên bị thương, bên kia cũng sẽ cảm nhận được; một bên chết, bên kia khó lòng toàn vẹn. Đây là thứ mà các cặp đạo lữ tu tiên thường dùng để thề nguyện trọn đời. Tuy nhiên, trong kiến thức khô khan của Vân Hi, y chỉ coi đây là một phương pháp cứu người hiệu quả nhất lúc này. Y không có trái tim để hiểu về ý nghĩa tình ái của nó, y chỉ nhìn thấy một sinh mệnh đang tàn lụi trước mắt mình.

"Được. Nếu đó là cách duy nhất để giữ mạng cho ngươi."

Vân Hi không hề do dự. Y đưa ngón tay lên môi, cắn nhẹ. Một giọt máu màu bạc tinh khiết hiện ra. Dạ Sát cũng vươn bàn tay run rẩy, dùng móng tay rạch một đường trên lòng bàn tay mình. Máu đỏ và máu bạc chạm vào nhau giữa không trung, tạo nên một luồng ánh sáng tím sẫm đầy ma mị.

Dạ Sát thầm đọc thần chú trong lòng, nhưng không phải chú ngữ của khế ước Đồng Sinh. Hắn đã tráo đổi nó thành "Huyết Ma Tùy Hồn Khế" – một loại khế ước nô dịch linh hồn của Quỷ Giới, nhưng được ngụy trang dưới lớp hào quang của tiên thuật. Khi khế ước này thành công, Vân Hi sẽ không hề hay biết rằng mình đã giao ra chìa khóa vào nguyên thần của chính mình cho một con quỷ.

Ánh sáng tím rực lên rồi lặn sâu vào cổ tay của cả hai, để lại một hình xăm hoa bỉ ngạn mờ ảo quấn quanh như một chiếc xiềng xích vô hình.

Ngay khi khế ước hoàn tất, Dạ Sát cảm nhận được một luồng tiên lực khổng lồ từ cơ thể Vân Hi tràn vào kinh mạch của mình. Cảm giác ấy sảng khoái đến mức khiến hắn muốn rú lên vì sung sướng. Vết thương trên vai hắn khép lại với tốc độ chóng mặt, sắc mặt hắn hồng hào trở lại, nhưng hắn vẫn giả vờ yếu ớt dựa vào lòng Vân Hi.

Vân Hi cảm thấy cơ thể mình hơi hẫng đi một chút, vết sẹo hoa bỉ ngạn trên ngực y đập liên hồi, tỏa ra hơi nóng rực. Y nhìn xuống Dạ Sát, thấy hắn đã ổn định hơn, y khẽ thở phào. Y không nhận ra rằng, từ giây phút này, linh hồn y đã không còn hoàn toàn tự do nữa.

"Sư phụ... cảm ơn người..." Dạ Sát thầm thì, đầu tựa vào lồng ngực không tim của Vân Hi. Hắn nghe thấy sự im lặng trong đó, một sự im lặng mà hắn hứa chắc chắn sẽ lấp đầy bằng sự điên cuồng của mình. "Bây giờ, chúng ta đã là một rồi. Người sẽ không bao giờ bỏ rơi con được nữa."

Vân Hi vuốt nhẹ mái tóc của đồ đệ, ánh mắt nhìn ra ngoài trời. Bình minh sắp đến trên Lạc Hồn Thôn, nhưng sương mù dường như lại càng dày đặc hơn. Y không biết rằng mình vừa ký kết một khế ước với tử thần, và những ngày tháng bình yên tại Đình Vong Xuyên sẽ sớm trở thành một hồi ức xa vời.

Dưới lớp ngụy trang của một thiếu niên ngoan hiền, Quỷ Vương Dạ Sát đang mỉm cười. Hắn đã có được bước tiến quan trọng nhất. Bây giờ, hắn không chỉ là đồ đệ của y, mà còn là "ký sinh trùng" bám sâu vào linh hồn y. Hắn sẽ cùng y đi hết hành trình nhân gian này, cho đến khi y tìm lại được trái tim, và hắn sẽ là người đầu tiên bóp nát nó trong sự tuyệt vọng tột cùng của y.

"Sư phụ, trời sáng rồi, chúng ta đi tiếp chứ?" Dạ Sát ngước lên, đôi mắt trong veo không một chút tạp niệm, che giấu hoàn toàn vực thẳm đen tối bên trong.

Vân Hi gật đầu, y đứng dậy, dắt tay đồ đệ bước ra khỏi căn nhà hoang. Hai bóng hình, một trắng một đen, tan dần vào màn sương nhân gian, khởi đầu cho một chuỗi nhân duyên nghiệt ngã mà cái giá phải trả chính là sự hủy diệt của cả tam giới.