MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 8: Sự lạnh lẽo của người không có trái tim

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 8: Sự lạnh lẽo của người không có trái tim

1,740 từ · ~9 phút đọc

Bình minh ở Lạc Hồn Thôn không mang theo ánh mặt trời rực rỡ hay tiếng chim hót líu lo, mà chỉ là một dải màu xám đục từ từ hiện ra sau những rặng núi mây phủ. Sương mù nhân gian quyện chặt lấy tử khí của ngôi làng hoang phế, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khiến người ta có cảm giác như đang hít vào phổi những mảnh vụn của thời gian và oán niệm. Vân Hi bước đi trên con đường làng, tà áo trắng của y vẫn sạch sẽ một cách kỳ lạ giữa bùn đất và tro tàn. Đôi mắt y nhìn về phía chân trời, nơi những dải sáng mỏng manh đang cố gắng xuyên qua lớp màng u tối.

Dạ Sát đi ngay phía sau y, bàn tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo của Vân Hi như một thói quen không thể bỏ. Sau khi ký kết khế ước máu ở chương trước, khí sắc của hắn đã trở nên hồng hào một cách giả tạo, nhưng đôi mắt hắn lại thỉnh thoảng hiện lên những tia sáng lạ lùng khi nhìn vào bóng lưng của sư phụ. Khế ước ấy giống như một sợi dây vô hình, liên tục truyền dẫn những dao động nhỏ nhất từ linh hồn của Vân Hi sang hắn. Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng đến đáng sợ bên trong y – một khoảng không vắng lặng, không có gió, không có sóng, chỉ có một mặt hồ phẳng lặng như gương.

"Sư phụ, ngài đang nghĩ gì vậy?" Dạ Sát lên tiếng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo của hắn vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.

Vân Hi dừng bước, y khẽ nghiêng đầu. "Ta không nghĩ gì cả. Ta chỉ đang cảm nhận sự cân bằng giữa âm và dương tại nơi này. Ác linh đã tan biến, nhưng nỗi đau của những người từng sống ở đây vẫn còn kẹt lại trong từng thớ gỗ, kẽ lá. Đó là thứ khiến ta thấy... nặng nề."

Dạ Sát tiến lên một bước, đứng ngang hàng với y. Hắn nhìn vào đôi mắt màu tro nhạt của Vân Hi, đôi mắt vốn dĩ không nên chứa đựng bất kỳ gợn sóng nào. "Nặng nề? Sư phụ, người không có tim, người không có cảm xúc, tại sao người lại thấy nặng nề? Chẳng lẽ... trái tim của người đang mọc lại sao?"

Vân Hi lắc đầu, y đưa tay lên chạm vào vết sẹo hoa bỉ ngạn trên lồng ngực mình qua lớp đạo bào. "Không phải. Nó vẫn trống rỗng. Cái 'nặng nề' này không phải là đau lòng, mà là sự cản trở đối với tiên lực. Oán niệm của con người quá đặc, nó bám lấy tiên khí của ta như những sợi tơ bùn."

Dạ Sát cười thầm. Hắn biết rõ cảm giác đó. Sự lạnh lẽo của Vân Hi không phải là tàn nhẫn, mà là một sự xa cách tự nhiên của một vị thần đứng trên cao nhìn xuống vũng lầy trần gian. Y cứu người không phải vì thương xót, y diệt quỷ không phải vì hận thù. Y làm tất cả chỉ để duy trì "quy luật". Đối với một kẻ đầy rẫy dục vọng như Dạ Sát, sự "vô vi" này là một thứ khiêu khích vô cùng lớn. Hắn muốn phá nát nó.

"Nếu ngài thấy nặng nề, hãy để con gánh vác giúp ngài." Dạ Sát đột ngột nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vân Hi, mười ngón tay đan xen vào nhau một cách chặt chẽ. "Khế ước đã thành, con có thể chia sẻ gánh nặng với ngài. Sư phụ, người đừng lúc nào cũng đẩy con ra xa như thế."

Vân Hi định rút tay lại, nhưng sự ấm áp từ bàn tay của Dạ Sát khiến y khựng lại một giây. Y nhìn xuống đôi bàn tay đang đan vào nhau. Một bên trắng muốt như ngọc thạch, một bên hồng hào đầy sức sống thiếu niên. Đây là sự tiếp xúc thân mật nhất mà y từng có trong hàng vạn năm qua. Y tự hỏi tại sao thiếu niên này lại thích nắm tay mình đến vậy? Tại sao hắn lại luôn muốn chia sẻ mọi thứ với một kẻ không thể cho hắn bất kỳ sự phản hồi cảm xúc nào?

"Tay ngươi... rất nóng." Vân Hi nhận xét một cách khô khốc.

Dạ Sát mỉm cười, nụ cười mang theo một chút chua xót được dàn dựng công phu. "Bởi vì con là con người, sư phụ ạ. Con người sống nhờ nhiệt huyết trong tim. Còn ngài... ngài lạnh quá. Con muốn dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho ngài, dù chỉ là một chút thôi."

Vân Hi nhìn hắn, ánh mắt vẫn tịch mịch như đêm đông. "Hơi ấm của ngươi sẽ tan biến khi ngươi rời xa ta, hoặc khi ngươi chết đi. Thứ không thể tồn tại vĩnh cửu, ta không cần phải làm quen với nó."

Câu trả lời tàn nhẫn ấy không làm Dạ Sát chùn bước. Hắn càng siết chặt tay hơn, kéo y đi về phía trước. "Vậy thì con sẽ không bao giờ chết, cũng sẽ không bao giờ rời xa ngài. Nếu ngài không cần làm quen với hơi ấm, vậy hãy để hơi ấm tự tìm đến ngài."

Họ đi xuyên qua ngôi làng, tiến về phía nghĩa địa cổ ở cuối làng Lạc Hồn. Tại đây, sương mù trở nên đen đặc hơn bao giờ hết. Những ngôi mộ bị đào xới tung tóe, hài cốt nằm rải rác. Vân Hi nhận ra có kẻ đã dùng thuật "Chiêu Hồn Trận" để cưỡng ép các linh hồn tại đây không được siêu thoát, biến họ thành công cụ để luyện hóa tà pháp.

Ngay giữa nghĩa địa, một bóng người mặc áo choàng đen đang ngồi xếp bằng, xung quanh là những lá bùa đỏ rực. Hắn chính là kẻ đứng sau sự diệt vong của ngôi làng này – một tà tu đang cố gắng đạt tới cảnh giới trường sinh bằng cách ăn thịt linh hồn.

Thấy Vân Hi xuất hiện, gã tà tu cười lên điên cuồng: "Một vị Thần Quan? Thật là một món quà trời ban! Nếu ta luyện hóa được tiên căn của ngươi, ta sẽ không cần hàng vạn linh hồn phàm trần này nữa!"

Gã vung tay, hàng ngàn bóng ma gào thét lao về phía Vân Hi. Vân Hi không hề nao núng, y buông tay Dạ Sát ra, chiếc đèn lồng xương sương sâm bay lên cao, tỏa ra những vòng sáng bạc để trấn áp các vong hồn. Y rút Vô Tâm Kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào gã tà tu.

"Ngươi phạm vào luật sinh tử, tội không thể tha."

Trận chiến nổ ra dữ dội. Vân Hi lướt đi giữa những bóng ma, ánh kiếm của y lạnh lẽo và chuẩn xác như những bông tuyết rơi mùa đông. Y không có sát ý, nhưng mỗi chiêu thức đều mang theo sức mạnh tịnh hóa tuyệt đối. Gã tà tu bắt đầu hoảng sợ, gã không ngờ một vị Thần Quan trông mong manh như thế lại sở hữu tiên lực thâm hậu đến vậy.

Dạ Sát đứng ở một góc khuất, nhìn cuộc chiến với ánh mắt lạnh lùng. Hắn không có ý định giúp đỡ, vì hắn biết Vân Hi dư sức xử lý kẻ này. Tuy nhiên, khi nhìn thấy một lá bùa nổ âm thầm bay về phía sau lưng Vân Hi trong lúc y đang bận đối phó với lũ ma đầu, Dạ Sát bỗng nhiên di chuyển.

Hắn không dùng ma lực để đánh bật lá bùa, mà lại lao thẳng thân mình ra để chắn lấy nó.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi mịt mù. Dạ Sát bị hất văng ra xa, máu tươi phun ra từ miệng, nhuộm đỏ cả một vùng đất xám. Hắn cố tình không dùng hộ thể ma khí, để mặc cho đòn tấn công tàn phá cơ thể mình.

Vân Hi giật mình, y xoay người lại, nhìn thấy Dạ Sát nằm bất động giữa đống đổ nát. Một cảm giác lạ lùng bùng nổ trong lồng ngực y. Không phải là đau, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, giống như mặt gương phẳng lặng vạn năm đột ngột bị một hòn đá lớn ném vào, vỡ tan thành nghìn mảnh.

Y không màng đến gã tà tu đang bỏ chạy, lập tức lướt tới bên cạnh Dạ Sát. Y bế hắn lên, đôi bàn tay run rẩy một cách vô thức. "Tiểu Sát! Ngươi..."

Dạ Sát hé mở mắt, nụ cười héo úa hiện trên môi. "Sư phụ... con lại làm... vướng chân ngài rồi... Nhưng con không hối hận... vì con đã bảo vệ được ngài..."

Vân Hi nhìn vết thương cháy sém trên ngực Dạ Sát, vị trí ngay sát tim. Y đưa tay lên ngực mình, cảm nhận vết sẹo hoa bỉ ngạn đang đập một cách điên cuồng qua khế ước máu. Lần đầu tiên, y thấy sợ hãi. Y sợ sự im lặng sẽ bao trùm lấy Đình Vong Xuyên nếu thiếu đi tiếng nói của thiếu niên này. Y sợ sự lạnh lẽo sẽ quay trở lại nếu hơi ấm này tan biến.

Y áp trán mình vào trán Dạ Sát, tiên lực bạc chảy tràn ra để bao bọc lấy hắn. "Đừng nói nữa. Ta ra lệnh cho ngươi... phải sống."

Dạ Sát cảm nhận được sự hoảng loạn (dù cực kỳ nhỏ) trong hơi thở của Vân Hi. Hắn thầm mỉm cười trong bóng tối của tâm trí. Sự lạnh lẽo của vị thần không tim cuối cùng cũng đã bị hơi ấm của máu và lừa dối làm cho nứt rạn. Hắn đã thắng trận chiến tâm lý này.

Đêm đó, giữa nghĩa địa lạnh lẽo, vị Thần Quan không tim ôm chặt lấy đồ đệ của mình, mặc cho sương mù thấm đẫm vai áo. Y bắt đầu nhận ra rằng, sự vô cảm mà thiên giới ban tặng cho y, hóa ra lại là một hình phạt tàn khốc nhất khi y đứng trước người mà y không muốn đánh mất. Sự lạnh lẽo của người không có trái tim, cuối cùng lại bị sưởi ấm bởi một con quỷ mang tâm địa hắc ám nhất thế gian.