1,679 từ · ~9 phút đọc
Căn nhà hoang ở rìa nghĩa địa Lạc Hồn Thôn giờ đây bị bao phủ bởi một vầng hào quang bạc nhạt nhòa, ngăn cách với sự gào thét của những vong hồn dật dờ bên ngoài. Bên trong, không khí quánh đặc mùi máu tươi và mùi hương thanh lãnh của tiên lực đang bị thiêu đốt. Dạ Sát nằm trên đống rơm khô, hơi thở đứt quãng, lồng ngực bị tà thuật của gã tà tu đánh trúng đang bốc lên những sợi khói đen xì, ăn mòn dần sinh mệnh của hắn.
Vân Hi quỳ bên cạnh, đôi bàn tay vốn dĩ luôn ổn định như núi đá nay lại run rẩy một cách khó lòng kiềm chế. Y nhìn vết thương của đồ đệ, rồi nhìn xuống lòng bàn tay mình – nơi khế ước máu đang tỏa ra hơi nóng rực cháy. Qua sợi dây liên kết linh hồn ấy, Vân Hi lần đầu tiên cảm nhận được một thứ mà y vốn dĩ không bao giờ có: Cái đau. Nó không phải cái đau xác thịt đơn thuần, mà là một sự cào xé trong thức hải, giống như có hàng ngàn chiếc kim đang đâm vào nơi lồng ngực trái trống rỗng. Y không biết rằng, vì Dạ Sát cố tình không dùng ma lực bảo vệ tim, nên toàn bộ phản phệ của tà thuật đang trực tiếp đổ dồn lên nguyên thần của hắn, và thông qua khế ước, nó đang giày vò cả Vân Hi.
"Sư... sư phụ... đừng phí sức..." Dạ Sát thầm thì, mỗi chữ thốt ra đều kèm theo một ngụm máu đỏ thẫm. Hắn đưa đôi mắt mờ đục nhìn y, nụ cười yếu ớt đầy vẻ cam chịu. "Mạng của con... vốn là nhặt được... Ngài giữ được tiên thể... con mới... an lòng..."
"Im miệng!"
Lần đầu tiên trong vạn năm, Vân Hi quát lên. Giọng nói của y không còn là tiếng khánh ngọc thanh tao mà mang theo một sự khàn đặc, chứa đựng một thứ cảm xúc mà y chưa kịp đặt tên. Sự im lặng của ngôi đình Vong Xuyên, sự cô độc của dòng sông dài vạn dặm, tất cả bỗng chốc hóa thành nỗi sợ hãi mất mát. Y không thể để hơi ấm duy nhất này tan biến.
Y đưa tay lên ngực mình, nơi có vết sẹo hoa bỉ ngạn đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ xuyên qua lớp đạo bào trắng. Vân Hi biết, y không có trái tim, nhưng y có Tâm Ấn. Đó là thứ Thiên Giới để lại sau khi lấy đi trái tim của y, một phong ấn dùng để điều động toàn bộ tiên lực của dòng Vong Xuyên. Nếu y mở phong ấn này, y có thể cứu bất kỳ ai, nhưng cái giá phải trả là y sẽ phải gánh chịu nỗi đau của kẻ đó gấp mười lần, và bí mật về sự trống rỗng của y sẽ bị phơi bày.
"Ngươi muốn bảo vệ ta... vậy ta sẽ cho ngươi thấy, kẻ mà ngươi bảo vệ... thực chất là một thứ quái thai như thế nào."
Vân Hi cắn răng, y dùng hai ngón tay đâm mạnh vào chính giữa vết sẹo trên ngực mình.
Phập!
Không có máu đỏ chảy ra, chỉ có một luồng tiên khí màu bạc đậm đặc như thủy ngân tuôn trào. Vân Hi xé toạc lớp áo trước ngực, để lộ ra vết sẹo hình hoa bỉ ngạn đang từ từ nở rộ. Cánh hoa bằng ánh sáng bạc vươn dài ra, quấn lấy cơ thể của Dạ Sát. Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Sát sững sờ. Hắn nhìn thấy bên trong lồng ngực của Vân Hi – nơi lẽ ra phải có một trái tim đang đập, thì lại chỉ là một khoảng không vô tận, một cái hố đen lấp lánh những tinh tú của tiên lực.
Không có tâm thất, không có tâm nhĩ, không có những mạch máu nóng hổi. Chỉ có một sự trống rỗng hoàn hảo và tàn nhẫn.
Dạ Sát dù đã biết trước, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, lòng hắn vẫn chấn động mãnh liệt. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vĩ đại đang tràn vào mình, tước đoạt đi mọi đau đớn, mọi tà khí. Nhưng đồng thời, hắn cũng thấy gương mặt của Vân Hi biến dạng vì đau đớn. Y gục xuống vai hắn, hơi thở nóng hổi, mồ hôi thấm đẫm mái tóc dài.
Những cánh hoa bỉ ngạn bạc đang hút lấy toàn bộ hắc khí từ Dạ Sát và truyền vào cơ thể Vân Hi. Vị Thần quan không tim lúc này đang co quắp lại, đôi bàn tay bám chặt vào vai Dạ Sát, móng tay đâm sâu vào da thịt hắn. Y đang hét lên trong câm lặng. Nỗi đau của Quỷ Vương tích tụ vạn năm, nỗi đau của tà thuật, tất cả đang đổ dồn vào cái hố đen trống rỗng trong ngực y.
"Sư phụ! Ngừng lại! Ngài sẽ tan biến mất!" Dạ Sát lần này không còn diễn kịch. Hắn hốt hoảng thật sự. Hắn muốn lợi dụng y, muốn hành hạ y, nhưng hắn chưa muốn y chết ngay lúc này. Sự hy sinh đến điên cuồng của Vân Hi nằm ngoài mọi dự tính của hắn.
Vân Hi không dừng lại. Y ngẩng đầu lên, đôi mắt màu tro nhạt giờ đây đã nhuốm một tầng sương máu mờ ảo. Y nhìn Dạ Sát, môi run rẩy: "Ta... không có trái tim... nên ta không biết đau lòng cho chính mình. Nếu ta có thể gánh vác cho ngươi... thì cứ để ta gánh."
Lời nói ấy giống như một đòn đánh chí mạng vào linh hồn của Quỷ Vương. Dạ Sát cảm thấy một thứ gì đó trong lòng mình đang nứt ra. Hắn ôm chặt lấy Vân Hi, để mặc cho những cánh hoa bạc quấn quýt lấy cả hai. Trong căn nhà hoang đổ nát, ánh sáng bạc và hắc khí đen quyện vào nhau, tạo thành một kén tằm khổng lồ.
Bên ngoài, sương mù nhân gian bỗng nhiên tản ra, để lộ một vầng trăng máu treo lơ lửng. Đó là điềm báo của Thiên Giới. Ở tầng trời thứ chín, những vị thượng thần đang nhìn xuống hạ giới với sự kinh ngạc. Họ nhận ra Tâm Ấn của Thần Quan dẫn hồn đã bị mở ra vì một kẻ phàm trần (hoặc ít nhất họ nghĩ thế). Bí mật về việc Thiên Giới lấy đi trái tim của Vân Hi để biến y thành một công cụ dẫn hồn vô cảm sắp không còn giữ kín được nữa.
Dạ Sát nghe thấy những tiếng thì thầm từ không trung, hắn biết Thiên Giới đã chú ý. Hắn nhìn Vân Hi đang lịm đi trong vòng tay mình, vết sẹo trên ngực y dần khép lại nhưng vẫn còn tỏa nhiệt. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên vết sẹo ấy, ánh mắt chuyển từ kinh ngạc sang một sự chiếm hữu điên cuồng.
"Thì ra đây là bí mật của ngươi... Thiên Giới lấy đi trái tim của ngươi để ngươi không thể yêu, không thể hận, để ngươi mãi mãi làm nô lệ dẫn hồn cho chúng. Vân Hi... nếu chúng không cho ngươi trái tim, vậy ta sẽ cướp nó về cho ngươi. Ta sẽ khiến trái tim đó đập vì ta, chỉ vì ta mà thôi."
Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vết sẹo bỉ ngạn vẫn còn rỉ ra tiên lực bạc. Một lời thề độc địa nảy sinh trong lòng vị Quỷ Vương: Hắn sẽ không chỉ bóp nát trái tim của y sau khi tìm thấy, mà hắn sẽ biến y thành một vị thần sa ngã, để y cùng hắn chìm sâu vào vực thẳm Cửu U, nơi không có thiên mệnh, không có quy tắc, chỉ có sự vĩnh hằng của bóng tối và tình ái đầy tội lỗi.
Vân Hi mê man không biết gì, y chỉ thấy mình đang chìm vào một giấc mơ lạ. Trong mơ, y thấy một đứa trẻ đứng giữa cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ, đứa trẻ ấy đang khóc và đòi lại một thứ gì đó bị cướp mất. Rồi đứa trẻ ấy hóa thành Dạ Sát, hắn đưa tay về phía y và nói: "Đừng sợ, ta sẽ là trái tim của ngươi."
Bình minh thật sự cuối cùng cũng đến, xua tan đi tà khí của Lạc Hồn Thôn. Vân Hi tỉnh dậy trong vòng tay của đồ đệ, thấy mình được đắp bởi chiếc áo choàng đen của hắn. Dạ Sát ngồi bên cạnh, đang nhóm lại đống lửa, trông hắn hoàn toàn khỏe mạnh như chưa từng có trận chiến nào xảy ra.
Hắn quay lại nhìn y, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai: "Sư phụ, ngài tỉnh rồi? Ngài đã cứu con một mạng, từ nay về sau, mạng của Tiểu Sát này hoàn toàn là của ngài."
Vân Hi im lặng, y cảm nhận được sự trống rỗng trong ngực mình giờ đây dường như đã bớt lạnh lẽo hơn một chút. Y không biết rằng, cái giá của việc mở ra Tâm Ấn là y đã vô tình để lại một lỗ hổng trong linh hồn, nơi mà Dạ Sát sẽ từng chút, từng chút một rót mật độc vào đó cho đến ngày y hoàn toàn sụp đổ.
"Đi thôi." Vân Hi nói, giọng y vẫn lạnh, nhưng bàn tay y đã vô thức đưa ra để Dạ Sát nắm lấy. "Chúng ta phải trở về Vong Xuyên trước khi Thiên binh tìm đến."
Họ bước đi dưới ánh nắng sớm, hai bóng hình in dài trên mặt đất. Bí mật về trái tim và Thiên Giới đã bị hé mở, khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm đầy máu và nước mắt, nơi vị thần không tim sẽ phải học cách đối diện với sự tàn nhẫn của những kẻ tạo ra mình và sự điên cuồng của kẻ yêu mình.