MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 10: Quỷ Vương nảy sinh dục vọng chiếm hữu

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 10: Quỷ Vương nảy sinh dục vọng chiếm hữu

1,455 từ · ~8 phút đọc

Sau biến cố tại Lạc Hồn Thôn, không khí giữa hai thầy trò đã có một sự thay đổi ngấm ngầm mà vị Thần Quan vốn dĩ vô tri như Vân Hi không thể nào định nghĩa được. Họ trở về Đình Vong Xuyên khi sương mù đang ở thời điểm dày đặc nhất trong ngày. Ngôi đình vẫn đứng đó, tĩnh lặng và lạnh lẽo giữa dòng sông tro tàn, nhưng đối với Dạ Sát, cái nhìn của hắn về nơi này đã hoàn toàn khác. Hắn không còn nhìn nó như một nơi ẩn náu tạm thời, mà bắt đầu coi đây là một cái lồng – nơi hắn sẽ giam giữ vị thần thanh khiết của mình.

Vân Hi sau khi mở ra Tâm Ấn cứu Dạ Sát, tiên lực bị tiêu hao đáng kể, sắc mặt y nhợt nhạt như một tờ giấy trắng. Y ngồi thiền trên bục đá, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang rối loạn. Vết sẹo hoa bỉ ngạn trên ngực y dù đã khép lại nhưng vẫn thỉnh thoảng nhói lên, truyền đến một loại cảm giác âm ỉ mà y chưa từng nếm trải.

Dạ Sát đứng ở góc phòng, núp mình trong bóng tối của những cây cột gỗ phong linh. Hắn không còn giả bộ yếu ớt hay cười nói luyên thuyên như thường ngày. Đôi mắt hắn hiện rõ màu đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Vân Hi. Hắn ám ảnh bởi hình ảnh khoảng trống trong lồng ngực y. Sự trống rỗng đó như một vực thẳm hút lấy mọi suy nghĩ của hắn. Hắn tự hỏi, nếu hắn lấp đầy khoảng trống đó bằng sự tồn tại của chính mình, liệu y có biết đến cái gọi là "thuộc về" hay không?

"Sư phụ, ngài mệt rồi."

Tiếng nói của Dạ Sát vang lên, trầm thấp và mang theo một sự áp chế vô hình. Hắn bước lại gần bục đá, đôi bàn tay to lớn (lúc này đã bớt vẻ thiếu niên mà mang dáng dấp của một nam nhân trưởng thành) đặt lên vai Vân Hi.

Vân Hi không mở mắt, giọng y mệt mỏi: "Tiểu Sát, ta không sao. Ngươi hãy về phòng nghỉ ngơi đi. Khế ước máu đã ổn định, ngươi không cần lo lắng cho ta."

Dạ Sát không lùi lại, ngược lại, hắn cúi thấp người xuống, hơi thở nóng hổi phả sát vào cổ y. "Con không lo lắng... con chỉ là đang khao khát."

Vân Hi khẽ nhíu mày, y mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt của đồ đệ đang ở rất gần mình. Ánh sáng từ những ngọn trường minh đăng hắt lên gương mặt Dạ Sát, làm nổi bật những đường nét tàn nhẫn và đôi mắt đang hừng hực một thứ lửa không tên. "Ngươi khao khát điều gì?"

"Khao khát được nhìn thấy người... thật sự thuộc về con."

Nói đoạn, Dạ Sát không đợi y phản ứng, hắn vươn tay nắm chặt lấy cổ tay Vân Hi, ép y phải đối diện với mình. Một luồng ma lực mãnh liệt phát ra từ cơ thể hắn, đối kháng kịch liệt với tiên khí của ngôi đình. Vân Hi sửng sốt, y cảm thấy luồng sức mạnh này vô cùng quen thuộc, nó chính là thứ hắc khí từ vực thẳm Cửu U mà y hằng căm ghét.

"Ngươi... ngươi không phải tu sĩ bình thường!" Vân Hi định triệu hồi Vô Tâm Kiếm, nhưng Dạ Sát đã nhanh hơn. Hắn dùng chính khế ước máu để khóa chặt tiên lực của y. Vì Vân Hi đã mở Tâm Ấn cho hắn, linh hồn của hai người giờ đây đã hòa quyện, và Dạ Sát đang lợi dụng chính sự hy sinh của y để áp chế y.

"Sư phụ, người quá đơn thuần." Dạ Sát thầm thì, nụ cười của hắn giờ đây không còn sự ấm áp giả tạo mà là sự ngông cuồng của kẻ đứng đầu vạn quỷ. "Người cứu ta, ký khế ước với ta, lại còn mở lòng cho ta thấy bí mật của người... Người bảo ta làm sao có thể buông tay một miếng mồi ngon lành như thế?"

Hắn đẩy Vân Hi nằm xuống bục đá, một tay giữ chặt hai tay y trên đầu, tay kia vuốt ve vết sẹo hoa bỉ ngạn trên ngực y. Sự tiếp xúc trực tiếp này khiến Vân Hi run lên một cách dữ dội. Y không biết đó là sợ hãi hay là một loại cảm giác mới mà cơ thể y đang tự tạo ra để phản ứng với dục vọng.

"Tiểu Sát... dừng lại... ngươi điên rồi."

"Phải, con điên rồi. Điên vì cái sự vô cảm này của người." Dạ Sát cúi xuống, hôn lên xương quai xanh gầy guộc của Vân Hi, hàm răng hắn khẽ nghiến vào làn da trắng như sứ khiến nó hiện lên những vết đỏ ngân ấn. "Thiên Giới không cho người trái tim, vậy con sẽ biến cả cơ thể này thành trái tim của con. Con sẽ để lại dấu vết của mình ở khắp mọi nơi, để khi người dẫn hồn, khi người nhìn xuống dòng sông này, người sẽ chỉ thấy bóng hình của con."

Sự chiếm hữu của Dạ Sát lúc này không còn chỉ là vì sức mạnh hay để che giấu thân phận. Hắn thực sự muốn chiếm đoạt vị thần này. Hắn muốn nhìn thấy đôi mắt tro nhạt kia phải rơi lệ, muốn nghe giọng nói thanh cao kia phải thốt lên những lời cầu xin hoặc rên rỉ. Hắn muốn phá nát cái vẻ thánh khiết không nhiễm bụi trần của Vân Hi, kéo y xuống bùn lầy cùng hắn.

Vân Hi nằm đó, đôi mắt y nhìn lên trần đình, sự trống rỗng trong lồng ngực y lúc này bỗng trở nên rát bỏng. Y không hiểu tại sao đồ đệ của mình lại biến thành thế này, cũng không hiểu tại sao y không cảm thấy căm ghét sự xâm phạm này như cách y căm ghét những ác linh. Một phần linh hồn của y – thứ đã được gắn kết qua khế ước – đang âm thầm cộng hưởng với dục vọng của Dạ Sát.

"Ngươi... là Quỷ Vương đúng không?" Vân Hi khẽ hỏi, giọng y không còn sự tức giận, chỉ có một sự thất vọng mênh mông.

Dạ Sát khựng lại một giây, rồi hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp Đình Vong Xuyên, khiến những chiếc chuông đồng rung lên bần bật. "Đúng! Ta chính là Dạ Sát, là kẻ bị các người phong ấn vạn năm. Nhưng sư phụ ơi, chính người đã đón ta vào đây, chính người đã sưởi ấm cho ta... Bây giờ, người định hối hận sao?"

Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt y. "Quá muộn rồi. Khế ước đã đóng, mạng của con là của người, nhưng linh hồn của người... là của con."

Dạ Sát bắt đầu thi triển một loại ma thuật chiếm hữu. Hắn không giết Vân Hi, cũng không làm tổn thương tiên căn của y. Hắn chỉ dùng ma lực để đánh thức những bản năng nguyên thủy nhất trong cơ thể vị Thần Quan. Hắn muốn Vân Hi phải khao khát hắn, dù y không có trái tim để yêu. Hắn muốn biến mình thành "trái tim nhân tạo" duy nhất mà Vân Hi có thể dựa vào.

Đêm đó, dòng sông Vong Xuyên nổi sóng dữ dội hơn bao giờ hết. Những linh hồn dạt bờ đều phải khiếp sợ trước luồng áp lực phát ra từ ngôi đình. Bên trong, vị thần trắng muốt như tuyết đang bị bao phủ bởi bóng tối đen kịt của quỷ dữ. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu – không phải bằng kiếm pháp hay bùa chú, mà bằng sự chiếm hữu tâm hồn.

Vân Hi lần đầu tiên thấy mình bất lực. Y không có tim để đối phó với tình cảm, y chỉ có một tâm hồn trống rỗng đang bị Dạ Sát điên cuồng lấp đầy bằng bóng tối. Y biết, từ nay về sau, cuộc sống bình lặng dẫn hồn đã kết thúc. Y đã rước về một con quỷ, và con quỷ ấy không muốn phá hủy y, nó muốn "nuôi dưỡng" y theo cách tàn nhẫn nhất: Biến y thành vật sở hữu của riêng nó.

"Sư phụ... người sẽ thấy... bóng tối cũng rất ấm áp."

Lời thì thầm của Dạ Sát tan vào sương mù, khởi đầu cho những ngày giam cầm mang tên "sư đồ" tại Đình Vong Xuyên, nơi mà tình ái và dục vọng bắt đầu nảy mầm từ mảnh đất của sự lừa dối.