1,353 từ · ~7 phút đọc
Sau đêm kinh hoàng khi ma tính của Dạ Sát bùng phát, Đình Vong Xuyên chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Những ngọn trường minh đăng dường như cũng mờ nhạt đi, không còn tỏa ra ánh sáng trắng thuần khiết mà nhuốm một sắc xám tro tàn. Vân Hi ngồi trên bục đá, y phục vẫn trắng muốt nhưng thần thái đã mang theo một sự rệu rã không thể che giấu. Y không nhìn Dạ Sát, đôi mắt màu tro nhạt chỉ hướng ra dòng sông Vong Xuyên – nơi những linh hồn vẫn đang lầm lũi trôi đi, vô định và u tối.
Dạ Sát đứng ở phía đối diện, hắn đã thu lại toàn bộ ma khí hung hiểm, trở lại dáng vẻ của một thiếu niên trầm mặc nhưng khí chất đã mang vài phần ngang tàng của kẻ làm chủ. Hắn biết mình đã đi một nước cờ mạo hiểm khi bộc lộ thân phận quá sớm, nhưng sự chiếm hữu trong lòng hắn đã không còn cho phép hắn đóng vai một đồ đệ ngoan hiền thêm được nữa.
"Người vẫn còn giận ta sao?" Dạ Sát lên tiếng, giọng nói hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian vắng lặng.
Vân Hi khẽ nhắm mắt, giọng y xa xăm như vọng về từ một kiếp sống khác: "Giận? Ta không có trái tim, lấy gì để giận ngươi? Ta chỉ là đang tự hỏi, rốt cuộc thì Thiên mệnh đã sai lầm ở đâu khi để ta cứu một con quỷ định sẵn sẽ tàn phá cõi này."
Dạ Sát bước tới, hắn quỳ xuống bên cạnh bục đá – không phải tư thế của một đồ đệ bái sư, mà là tư thế của một kẻ săn mồi đang dỗ dành con mồi của mình. Hắn đặt tay lên đầu gối của Vân Hi, đôi mắt đỏ rực giờ đã chuyển lại màu đen nhưng vẫn ẩn chứa những xoáy nước ma mị.
"Thiên mệnh không sai, là Thiên giới đã nợ người." Dạ Sát nói, từng chữ đầy sức nặng. "Người cho rằng mình là một công cụ dẫn hồn cao cả, nhưng thực chất người chỉ là một vật hy sinh bị tước đoạt linh hồn để bảo vệ trật tự giả dối của chúng. Vân Hi, người có bao giờ tự hỏi, trái tim của người sau khi bị lấy đi đã biến thành thứ gì không?"
Vân Hi khẽ rúng động. Câu hỏi này đã ám ảnh y vạn năm, nhưng y luôn bị giáo điều của Thiên giới chặn đứng mọi sự tò mò. "Đó là sự hy sinh cần thiết để giữ vững Vong Xuyên."
"Nhảm nhí!" Dạ Sát gắt lên, hắn đứng bật dậy, đi lại đầy giận dữ. "Trái tim của người không hề biến mất. Chúng đã nghiền nát nó thành bảy mảnh vỡ, phân tán khắp tam giới để trấn giữ các mắt trận linh lực. Thứ mà người gọi là 'sự hy sinh' thực chất là một cuộc xẻ thịt linh hồn tàn nhẫn. Mảnh vỡ đầu tiên... ta đã biết nó ở đâu."
Vân Hi ngẩng đầu lên, đôi đồng tử co rụt lại. "Ngươi nói gì?"
Dạ Sát tiến sát lại, hơi thở hắn phả lên gương mặt tái nhợt của Vân Hi. Hắn dùng đầu ngón tay lướt nhẹ qua vết sẹo hoa bỉ ngạn trên ngực y. "Mảnh vỡ mang tên 'Hỷ' – sự hoan hỉ đầu tiên của một sinh linh – đang nằm ở cực Bắc nhân gian, bên trong đóa Tuyết Liên vạn năm trên đỉnh núi Trường Dạ. Người cứu ta, người có được khế ước với ta, vậy tại sao không để ta cùng người đi tìm lại những gì thuộc về người?"
Đây chính là quân cờ tiếp theo của Dạ Sát. Hắn biết nếu chỉ giam cầm Vân Hi, y sẽ sớm hóa thành cát bụi vì sự suy kiệt tiên lực. Nhưng nếu gieo vào lòng y một tia hy vọng về việc tìm lại trái tim, y sẽ cùng hắn đi đến tận cùng trời cuối đất. Và khi từng mảnh vỡ được ghép lại, khi Vân Hi biết yêu, biết đau, cũng chính là lúc Dạ Sát sẽ có một vị thần "hoàn chỉnh" để hắn chiếm đoạt cả thể xác lẫn tâm hồn.
Vân Hi im lặng rất lâu. Trong thức hải của y, những ký ức mờ nhạt về một cảm giác ấm áp từ thời khai thiên lập địa bỗng nhiên trỗi dậy. Y thèm khát cảm giác đó – cái cảm giác mà Dạ Sát luôn gọi là "hơi ấm".
"Tại sao ngươi lại giúp ta?" Vân Hi hỏi, ánh mắt đầy sự nghi hoặc. "Ngươi là Quỷ Vương, ngươi lẽ ra phải muốn ta biến mất để Địa phủ rơi vào hỗn loạn."
Dạ Sát cười tàn nhẫn, hắn cúi xuống hôn lên mu bàn tay của Vân Hi, nụ hôn nóng bỏng như muốn thiêu cháy làn da y. "Vì một vị thần không có trái tim thì quá lạnh lẽo, ta chạm vào chỉ thấy đau. Ta muốn người có trái tim, để khi ta hôn người, người sẽ biết rung động. Để khi ta làm tổn thương người, người sẽ biết hận ta. Một con quỷ như ta... thích nhất là nhìn thấy thần linh rơi lệ vì tình."
Sự thành thật đến đáng sợ của Dạ Sát khiến Vân Hi rùng mình. Y biết đây là một giao kèo với quỷ dữ, nhưng ý nghĩ về việc được "cảm nhận" một lần nữa lại quá đỗi ngọt ngào.
"Được. Ta sẽ đi cùng ngươi." Vân Hi cuối cùng cũng lên tiếng. "Nhưng ngươi phải hứa, trong quá trình tìm kiếm, ngươi không được phép tàn sát những linh hồn vô tội."
Dạ Sát nhún vai, vẻ mặt bất cần: "Chỉ cần sư phụ ở bên cạnh, ta có thể đóng vai một vị thánh sống. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đỉnh núi Trường Dạ."
Đêm đó, Vân Hi bước vào Tàng Kinh Các sâu nhất của Đình Vong Xuyên – nơi chứa những cuộn da dê ghi chép về bí mật của linh hồn mà y chưa từng dám chạm tới. Y bắt đầu tra cứu về đóa Tuyết Liên và sự liên kết giữa các mảnh vỡ trái tim. Mỗi dòng chữ, mỗi ký tự cổ đều như đang mở ra một cánh cửa dẫn về quá khứ đầy máu của Thiên giới. Y nhận ra rằng, mỗi khi một mảnh vỡ trái tim bị lấy đi, y đã phải trải qua những cơn đau hành xác mà sau đó trí nhớ bị xóa nhòa.
Dạ Sát đứng ở cửa Tàng Kinh Các, nhìn bóng dáng thanh mảnh của Vân Hi dưới ánh đèn dầu. Hắn khẽ nắm chặt bàn tay, nơi khế ước máu đang đập rộn ràng. Hắn không nói dối về mảnh vỡ, nhưng hắn giấu y một điều: Mỗi khi một mảnh vỡ quay về, tiên lực của Vân Hi sẽ giảm đi và ma tính của khế ước sẽ tăng lên. Cho đến khi trái tim hoàn thiện, Vân Hi sẽ hoàn toàn mất đi thần tính và trở thành một phần của Ma giới.
"Vân Hi, người sẽ tìm thấy trái tim của mình..." Dạ Sát thầm thì trong bóng tối. "...nhưng người sẽ sớm nhận ra, có trái tim rồi, thế gian này còn tàn khốc hơn vạn lần sự trống rỗng hiện tại."
Sáng sớm hôm sau, hai bóng người rời khỏi dòng sông Vong Xuyên mù mịt. Lần này, họ không đi dẫn hồn, họ đi tìm lại linh hồn của chính mình. Những cánh hoa bỉ ngạn trắng rơi đầy trên mặt nước như một lời tiễn biệt thầm lặng. Manh mối về mảnh vỡ đầu tiên đã mở ra một hành trình đầy rẫy bẫy rập, nơi ranh giới giữa chính và tà, giữa yêu và hận bắt đầu mờ nhạt đi dưới những bông tuyết lạnh giá của vùng cực Bắc.
Hành trình ấy, chính là khởi đầu của sự sụp đổ cho một vị thần, và là sự thăng hoa của một ác quỷ.