1,474 từ · ~8 phút đọc
Rời khỏi dòng Vong Xuyên là một quyết định mang tính lịch sử đối với Vân Hi. Trong suốt vạn năm, hơi thở của y đã gắn liền với tử khí của dòng sông, tâm hồn y đã hòa vào nhịp đập trầm đục của những vong hồn. Khi bước qua khe nứt không gian để đến với cực Bắc nhân gian, cảm giác đầu tiên xâm chiếm y là một sự choáng ngợp đến nghẹt thở.
Núi Trường Dạ hiện ra như một con rồng đá khổng lồ đang phủ phục giữa đại dương tuyết trắng. Nơi đây quanh năm không có ánh mặt trời, chỉ có những dải cực quang màu xanh lá và tím biếc nhảy múa trên bầu trời đen thẫm, hắt xuống mặt băng những tia sáng ma mị. Gió tuyết rít gào như tiếng gào thét của hàng vạn ác linh bị giam cầm trong băng giá vĩnh cửu.
Vân Hi đứng trên đỉnh một mỏm đá, tà áo trắng của y bị gió thổi bay lồng lộng, dường như muốn tan vào màu tuyết xung quanh. Y không cảm thấy lạnh – vì cơ thể y vốn dĩ đã là một khối băng thạch – nhưng y cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ. Vết sẹo hoa bỉ ngạn trên ngực y đang rung lên, không phải vì đau đớn, mà vì một sự thôi thúc mãnh liệt.
"Cảm giác được nó không, sư phụ?"
Dạ Sát bước lên đứng cạnh y, hắn đã khoác thêm một chiếc áo choàng lông cáo đen tuyền, làm nổi bật làn da hồng hào và đôi mắt sâu thẳm. Hắn nhìn Vân Hi, ánh mắt không giấu diếm sự si mê và dục vọng chiếm hữu. Đối với hắn, Vân Hi giữa màn tuyết trắng này đẹp đến mức tàn nhẫn, giống như một đóa hoa lê tuyết chuẩn bị tàn lụi trong bão tố.
Vân Hi khẽ gật đầu, giọng y bị tiếng gió át đi phần nào: "Có thứ gì đó đang gọi ta. Rất gần, nhưng cũng rất xa xăm. Đó là... 'Hỷ' sao?"
"Phải. Mảnh vỡ của niềm vui." Dạ Sát tiến lại gần, vòng tay qua eo Vân Hi một cách tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên nhất trần đời. "Thiên giới đã lấy đi niềm vui của người đầu tiên, vì họ muốn người trở thành một vị thần công chính và vô cảm nhất. Kẻ không biết vui sẽ không bao giờ biết đến sự khoan dung hay lòng trắc ẩn. Chúng muốn người là một cái máy dẫn hồn hoàn hảo."
Vân Hi không đẩy hắn ra. Giữa cái lạnh thấu xương của Trường Dạ, hơi ấm từ cơ thể Dạ Sát giống như một loại độc dược gây nghiện, khiến y vô thức muốn dựa dẫm. "Nếu ta tìm lại được nó, ta sẽ biết cười sao?"
Dạ Sát cúi xuống, hôn nhẹ lên vành tai đã lạnh ngắt của y, thì thầm: "Người sẽ biết cười, và người cũng sẽ biết tại sao thế gian này lại đáng ghét đến thế khi người ta không thể có được thứ mình yêu."
Họ bắt đầu cuộc hành trình leo lên đỉnh núi. Mỗi bước đi trên băng tuyết đều là một thử thách đối với tiên lực của Vân Hi. Nơi này có một loại cấm chế cổ xưa của Thiên giới, dùng để ngăn cản những kẻ có linh lực cao tiếp cận mảnh vỡ. Càng lên cao, áp lực càng nặng nề, khiến bước chân Vân Hi trở nên chậm chạp, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Dạ Sát nhìn thấy sự mệt mỏi của y, hắn không nói một lời, đột ngột cúi xuống bế bổng Vân Hi lên.
"Ngươi làm gì vậy? Buông ta ra!" Vân Hi sửng sốt, đôi bàn tay gầy guộc đẩy nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
"Sư phụ, người đang yếu đi. Khế ước máu đang báo cho con biết kinh mạch của người đang bị đóng băng." Dạ Sát nhìn y bằng ánh mắt kiên định, pha chút trêu chọc. "Ở đây không có ai cả, chỉ có con và người. Cứ để đồ đệ này phục vụ người một chút, có sao đâu?"
Vân Hi im lặng, gương mặt y thoáng hiện một chút bối rối mà chính y cũng không nhận ra. Y vòng tay qua cổ Dạ Sát để giữ thăng bằng, tựa đầu vào vai hắn. Lần đầu tiên, y thấy con đường phía trước không còn quá đơn độc.
Tuy nhiên, đỉnh Trường Dạ không dễ chinh phục như thế. Khi họ chạm đến lưng chừng núi, mặt đất đột ngột rung chuyển. Từ dưới lớp băng dày đặc, những sinh vật kỳ dị bắt đầu chui lên. Đó là Băng Phách Quỷ – những linh hồn của những tu sĩ từng bỏ mạng tại đây, bị mảnh vỡ của Vân Hi tác động mà biến thành những kẻ bảo vệ mù quáng. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối sương lạnh mang theo sát khí sắc lẹm.
"Cẩn thận!" Vân Hi định nhảy xuống để chiến đấu, nhưng Dạ Sát giữ chặt y lại.
"Người cứ ngồi yên đó. Lũ sâu bọ này không đáng để người ra tay."
Dạ Sát đứng vững giữa bão tuyết, một tay vẫn ôm chặt Vân Hi, tay kia phất nhẹ. Một luồng hắc hỏa từ lòng bàn tay hắn bùng lên, hóa thành một con hắc long quấn quýt xung quanh. Lửa địa ngục đối đầu với băng giá cực Bắc tạo nên những tiếng nổ kinh thiên động địa. Dạ Sát không dùng kiếm, hắn dùng chính ma lực nguyên bản của Quỷ Vương để nghiền nát mọi thứ cản đường. Ánh lửa đen phản chiếu trong đôi mắt đỏ rực của hắn tạo nên một khung cảnh vừa huy hoàng vừa đáng sợ.
Vân Hi nhìn người thiếu niên đang bảo vệ mình, trong lòng y nảy sinh một cảm xúc lạ lùng. Đây là sức mạnh của kẻ từng bị y và Thiên giới xua đuổi. Sự tàn bạo của hắn lúc này lại mang đến cho y một cảm giác an toàn kỳ lạ. Y chợt nhận ra, thế gian này không chỉ có màu trắng và đen, mà còn có những mảng màu xám xịt và nồng cháy như chính Dạ Sát.
Sau khi quét sạch lũ Băng Phách Quỷ, họ đến được trước cửa một hang động tỏa ra ánh sáng trắng xanh rực rỡ. Đó là nơi Tuyết Liên vạn năm đang nở rộ.
Bên trong hang động, không có gió tuyết, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối. Giữa một hồ nước đóng băng là đóa Tuyết Liên khổng lồ, cánh hoa trong suốt như pha lê, và ở tâm hoa, một mảnh vỡ lấp lánh như kim cương đang trôi nổi. Đó chính là mảnh vỡ trái tim mang tên "Hỷ".
Vân Hi bước lại gần, tay y run rẩy đưa ra. Ngay khi y chạm vào mảnh vỡ, một luồng ký ức bùng nổ trong đầu y.
Y thấy mình của hàng vạn năm trước, khi chưa là Thần Quan. Y thấy mình đang đứng giữa một đồng cỏ xanh mướt, đang cười đùa cùng một người mà y không rõ mặt. Đó là một nụ cười thật sự, một nụ cười khiến cả tâm hồn y bừng sáng. Rồi hình ảnh chuyển sang Linh Tiêu Điện, nơi y bị xích lại, và một vị thượng thần dùng một thanh đao ánh sáng đâm vào ngực y, moi ra trái tim đang đập rộn ràng.
"A!"
Vân Hi hét lên một tiếng đau đớn, y quỵ xuống mặt băng. Mảnh vỡ bay vào trong lồng ngực y, nhập vào vết sẹo hoa bỉ ngạn.
Một sự thay đổi kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Đôi mắt màu tro nhạt của Vân Hi từ từ biến đổi, trở nên long lanh và có sức sống hơn. Khóe môi y hơi cong lên, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện. Nhưng ngay sau đó, nước mắt cũng trào ra.
Y biết vui, và y cũng bắt đầu biết đau khi nhận ra mình đã bị tước đoạt điều đó lâu đến nhường nào.
Dạ Sát quỳ xuống bên cạnh, ôm y vào lòng. Hắn nhìn nụ cười đầu tiên của Vân Hi, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi hận thù vô tận đối với Thiên giới. Hắn siết chặt y, thầm thề: "Vân Hi, đây mới chỉ là bắt đầu. Ta sẽ giúp người đòi lại tất cả, và người sẽ chỉ vui vì ta, khóc vì ta mà thôi."
Dưới ánh sáng cực quang rực rỡ, vị thần không tim đã tìm lại được một phần linh hồn mình, nhưng y không biết rằng, mỗi mảnh vỡ quay về là một bước chân y tiến gần hơn đến vực thẳm của sự sa ngã.