MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 13: Những giọt nước mắt đầu tiên và sự truy đuổi của Thiên quân

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 13: Những giọt nước mắt đầu tiên và sự truy đuổi của Thiên quân

1,316 từ · ~7 phút đọc

Hang động trên đỉnh núi Trường Dạ chìm trong một thứ ánh sáng huyền ảo, nửa bạc nửa xanh, phản chiếu từ những vách băng vạn năm. Vân Hi ngồi bất động trên mặt băng lạnh lẽo, nhưng bên trong cơ thể y, một cuộc cách mạng đang diễn ra. Mảnh vỡ "Hỷ" sau khi nhập vào lồng ngực đã bắt đầu tan chảy, len lỏi vào từng kinh mạch, đánh thức những dây thần kinh cảm xúc đã ngủ quên vạn kỷ.

Lần đầu tiên, Vân Hi thấy tim mình – dù chưa hoàn chỉnh – khẽ run lên một nhịp. Cảm giác ấy giống như một mầm non cố gắng đâm chọc lớp đất cứng để vươn lên đón ánh sáng. Y thấy vui? Phải, một niềm vui len lỏi khi nhận ra mình không phải là một pho tượng đá vô tri. Nhưng ngay lập tức, niềm vui ấy bị bóp nghẹt bởi một nỗi đau thấu tâm can. Y nhận ra sự thật tàn nhẫn: Thiên giới, nơi y hằng tôn thờ, chính là kẻ đã băm vằn linh hồn y để làm vật tế cho sự bình yên của họ.

Tách.

Một giọt nước trong vắt rơi xuống mặt băng, nhanh chóng đóng thành một viên ngọc nhỏ xíu. Vân Hi ngơ ngác đưa tay lên chạm vào gò má mình. Nó ẩm ướt và ấm nóng.

"Đây là... nước mắt sao?"

Giọng y run rẩy, không còn là thanh âm lạnh lùng của một vị thần dẫn hồn. Y nhìn Dạ Sát, người đang quỳ trước mặt mình với ánh mắt vừa thương hại vừa điên cuồng chiếm hữu.

"Phải, sư phụ. Đó là nước mắt." Dạ Sát vươn tay, dùng ngón cái lau đi giọt lệ thứ hai đang chực trào ra. "Người biết vui, nên người cũng biết đau cho chính mình. Sự thật luôn đắng ngắt như thế, nhưng nó khiến người trở nên chân thực hơn bao giờ hết."

Dạ Sát kéo Vân Hi vào lòng, siết chặt. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của vị thần trong tay mình. Sự thanh khiết cao ngạo của Vân Hi đã bị vấy bẩn bởi cảm xúc nhân gian, và điều đó khiến Dạ Sát thấy hưng phấn tột độ. Hắn muốn y khóc nhiều hơn nữa, muốn y hận cả thế gian này, để rồi cuối cùng người duy nhất y có thể bám víu chỉ là một con quỷ như hắn.

Tuy nhiên, khoảnh khắc ấy không kéo dài lâu. Đột ngột, bầu trời ngoài hang động vốn đang chìm trong bóng tối của cực quang bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng kim quang chói lòa. Tiếng kèn lệnh thiên giới vang vọng khắp vùng cực Bắc, làm rung chuyển cả núi rừng.

"Vân Hi! Ngươi to gan lắm! Dám tự ý rời khỏi Vong Xuyên, lại còn dám động vào cấm vật của Thiên giới!"

Một giọng nói uy nghiêm, chứa đựng sức mạnh thần thánh dội xuống từ thinh không. Dạ Sát đứng bật dậy, đôi mắt đỏ rực lộ ra sát khí ngút trời. Hắn che chắn trước mặt Vân Hi, hắc hỏa bùng lên xung quanh cơ thể.

"Chó săn của Thiên giới đến nhanh thật." Dạ Sát cười khẩy.

Từ trong đám mây vàng, hàng ngàn Thiên binh mặc giáp trụ sáng ngời hiện ra, dẫn đầu là Thiên tướng Thần Vũ – một trong những chiến thần lừng lẫy của cửu trùng thiên. Hắn cầm trong tay thanh thương ánh sáng, nhìn xuống hang động với sự khinh miệt.

"Thần Quan dẫn hồn, ngươi vốn là kẻ vô tâm vô tính, nay lại cấu kết với Quỷ Vương, phạm vào đại tội phản nghịch. Khôn hồn thì giao nộp mảnh vỡ trái tim và chịu trói về Linh Tiêu Điện chịu tội!" Thần Vũ thét lớn.

Vân Hi từ từ đứng dậy. Nước mắt trên mặt y đã khô, nhưng đôi mắt y giờ đây không còn màu tro tàn mà ánh lên một tia sáng kiên định. Y nhìn lên những vị thần mà mình từng phục tùng, cảm thấy sự ghê tởm dâng trào.

"Vô tâm vô tính?" Vân Hi cất lời, giọng y vang vọng, mang theo sức mạnh của dòng sông Vong Xuyên. "Các người lấy đi trái tim của ta, bắt ta làm nô lệ vạn năm, giờ lại dùng đạo đức để phán xét ta sao? Trái tim này là của ta, ta không nợ Thiên giới bất cứ điều gì nữa!"

Y vung tay, Vô Tâm Kiếm hiện ra, nhưng lần này kiếm quang mang theo một sắc thái khác – rực rỡ và sống động hơn.

"To gan!" Thần Vũ phất tay, hàng ngàn Thiên binh lao xuống như những mũi tên ánh sáng.

Một trận chiến kinh thiên động địa nổ ra trên đỉnh Trường Dạ. Dạ Sát không còn giấu diếm sức mạnh. Hắn biến thành một bóng ma đen kịt, lướt đi giữa hàng ngũ Thiên binh, mỗi lần vung tay là một mảnh giáp trụ thần thánh vỡ vụn. Hắc hỏa của hắn thiêu đốt cả tuyết trắng, biến vùng cực Bắc thành một chiến trường rực lửa đen.

Vân Hi cũng không đứng ngoài cuộc. Y bay vút lên không trung, tà áo trắng như một đám mây giữa đêm đen. Kiếm chiêu của y giờ đây mang theo cảm xúc, mỗi nhát chém đều chứa đựng sự phẫn nộ tích tụ vạn năm. Y và Dạ Sát phối hợp nhịp nhàng, một trắng một đen, tạo thành một vòng xoáy tử thần khiến Thiên quân không thể tiếp cận hang động.

Thần Vũ thấy cấp dưới bị đánh tan tác, hắn tức giận đích thân ra tay. Thanh thương ánh sáng đâm thẳng về phía Vân Hi với tốc độ ánh sáng.

"Cẩn thận!" Dạ Sát gầm lên, hắn lao tới dùng tay không bắt lấy mũi thương của Thiên tướng. Ma lực và kim quang va chạm tạo ra một luồng xung kích hất tung mọi thứ xung quanh.

Máu của Dạ Sát chảy ra, nhuốm đen cả thanh thương thần thánh. Hắn nhìn Thần Vũ với nụ cười tàn độc: "Ngươi dám đụng vào người của ta?"

Trong lúc hai bên đang giằng co, Vân Hi bất ngờ xuất hiện phía sau Thần Vũ. Kiếm quang của y rạch phá không gian, chém đứt một cánh của Thiên tướng. Thần Vũ hét lên đau đớn, buộc phải thu quân lùi lại trên chín tầng mây.

"Vân Hi! Ngươi đã chọn con đường tự diệt! Thiên giới sẽ không buông tha cho ngươi!" Tiếng nói của Thần Vũ nhỏ dần khi kim quang biến mất, để lại đỉnh núi Trường Dạ hoang tàn và đầy máu.

Trận chiến kết thúc, nhưng cả hai đều đã kiệt sức. Vân Hi ngã xuống, Dạ Sát kịp thời đỡ lấy y. Hắn nhìn vết thương trên tay mình, rồi nhìn Vân Hi, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Y đã đứng về phía hắn, y đã chống lại Thiên giới vì chính mình.

"Sư phụ, chúng ta không thể trở về Vong Xuyên được nữa." Dạ Sát thầm thì vào tai y. "Thiên giới sẽ truy sát chúng ta đến cùng. Bây giờ, chỉ có Ma giới là nơi trú ẩn duy nhất."

Vân Hi nhìn lên bầu trời cực quang đang dần mờ nhạt. Y biết, từ giây phút này, y không còn là vị Thần Quan thanh khiết nữa. Y là một kẻ phản nghịch, một kẻ truy tìm trái tim trong bóng tối.

"Đi đâu cũng được... miễn là tìm lại được những mảnh vỡ còn lại."

Vân Hi nhắm mắt, dựa vào ngực Quỷ Vương. Những giọt nước mắt đầu tiên đã rơi, và một trái tim đang dần thành hình giữa máu và lửa. Cuộc hành trình trốn chạy khỏi Thiên giới bắt đầu, dẫn lối họ vào những vùng đất cấm kỵ và những bí mật còn đen tối hơn của tam giới.