MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Của Quỷ Môn Quan.Chương 14: Lạc lối vào Vô Vọng Hải

Khế Ước Của Quỷ Môn Quan.

Chương 14: Lạc lối vào Vô Vọng Hải

1,346 từ · ~7 phút đọc

Rời khỏi đỉnh Trường Dạ trong tư thế của những kẻ phản nghịch, Vân Hi và Dạ Sát không thể dùng các con đường linh mạch thông thường của Thiên giới. Dạ Sát quyết định dẫn Vân Hi đi qua con đường tắt nghìn năm không ai dám bước: Vô Vọng Hải. Đây là vùng biển xám xịt nằm ở ranh giới giữa nhân gian và ma giới, nơi những luồng sóng không bao giờ nghỉ ngơi và bầu trời luôn bị bao phủ bởi những đám mây chì nặng trĩu.

Vân Hi ngồi trên mạn một chiếc thuyền linh sâm do Dạ Sát dùng ma lực triệu hồi. Chiếc thuyền nhỏ như một chiếc lá giữa đại dương mênh mông, mỗi đợt sóng đánh tới đều mang theo tiếng than vãn của những linh hồn chết chìm từ thời thượng cổ. Nhưng Vân Hi lúc này không còn nhìn biển bằng ánh mắt trống rỗng của một vị thần dẫn hồn nữa. Mảnh vỡ "Hỷ" đang đập rộn ràng trong lồng ngực y, khiến y cảm nhận được sự sống mãnh liệt đang trỗi dậy.

Y đưa tay ra khỏi mạn thuyền, chạm vào làn nước biển lạnh lẽo. Lần đầu tiên, y thấy mặt nước không chỉ là một ranh giới, mà là một thực thể đang rung động. Y khẽ mỉm cười – một nụ cười còn ngượng nghịu, nhưng đôi mắt y đã lấp lánh như những vì sao mà cực quang từng hắt xuống.

"Sư phụ, ngài cười trông đẹp lắm."

Dạ Sát ngồi ở đuôi thuyền, đôi mắt đỏ rực không rời khỏi gương mặt Vân Hi. Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn điên cuồng khi thấy vị thần của mình bắt đầu "biết người". Hắn bước lại gần, ngồi xuống ngay sát cạnh Vân Hi, hơi thở mang theo mùi máu và hắc hỏa bao bọc lấy y.

"Tiểu Sát... ta cảm thấy rất kỳ lạ." Vân Hi quay sang nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự bối rối chân thành. "Ta thấy vui vì tìm lại được một phần bản thân, nhưng tại sao lồng ngực lại cứ thắt lại mỗi khi ta nghĩ đến Thiên giới? Có phải... niềm vui luôn đi kèm với sự đau đớn không?"

Dạ Sát nắm lấy bàn tay đang ướt nước biển của y, đan chặt mười ngón tay vào nhau. "Đúng vậy, sư phụ. Niềm vui là một loại thuốc độc bọc đường. Thiên giới muốn ngài là một khối băng để ngài không bao giờ biết đau khi bị họ sử dụng. Còn ta... ta muốn ngài nếm trải tất cả. Vì chỉ khi ngài biết đau, ngài mới thực sự thuộc về thế gian này, và thuộc về ta."

Vân Hi nhìn vào đôi mắt của Quỷ Vương. Y biết hắn đang lừa dối mình về nhiều thứ, biết hắn là một con quỷ tàn ác, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa biển rộng không có lối thoát, hơi ấm của hắn là thứ duy nhất chân thực. Y khẽ tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào.

"Nếu tìm thấy mảnh vỡ tiếp theo, ta có đau hơn không?"

"Mảnh vỡ tiếp theo là 'Ai' – nỗi buồn." Dạ Sát thầm thì, giọng hắn trầm khàn đầy quyến rũ. "Nó nằm sâu dưới đáy Vô Vọng Hải này, trong cung điện của Giao Nhân lệ quỷ. Khi tìm thấy nó, ngài sẽ biết thế nào là sự tuyệt vọng tột cùng. Nhưng đừng sợ... ta sẽ gánh vác nó cùng ngài qua khế ước máu."

Đột nhiên, chiếc thuyền linh sâm rung chuyển dữ dội. Từ dưới mặt biển xám xịt, những dải lụa màu đen dài hàng chục trượng vươn lên, quấn chặt lấy thân thuyền. Đó là những xúc tu của Hải Yêu Vô Vọng – những sinh vật bị biến dạng bởi nỗi buồn tích tụ nghìn năm dưới đáy biển.

"Đến rồi." Dạ Sát đứng bật dậy, đẩy Vân Hi ra sau lưng mình.

Mặt biển nứt ra, một sinh vật khổng lồ với hàng trăm cái đầu rắn rết hiện ra, đôi mắt nó đục ngầu, phát ra những tia sóng siêu âm khiến linh hồn người nghe như bị xé toạc. Đây không phải là ác linh bình thường, mà là hiện thân của những oán niệm bị bỏ rơi.

Vân Hi rút Vô Tâm Kiếm, nhưng lần này y không chỉ dùng tiên lực. Y nhắm mắt lại, tập trung vào mảnh vỡ "Hỷ" trong ngực. Y muốn dùng niềm vui vừa tìm lại được để chống lại nỗi buồn vĩnh cửu này. Kiếm quang của y bỗng chốc chuyển sang màu hồng nhạt, rực rỡ như hoa đào nở giữa mùa đông.

"Vô Tâm Kiếm – Hồi Xuân!"

Vân Hi tung mình lên không trung, tà áo trắng bay lượn như một cánh chim thiên nga. Mỗi nhát kiếm y chém ra không chỉ mang theo sát ý mà còn mang theo một sự ấm áp lạ kỳ. Những xúc tu đen khi chạm vào kiếm quang đều tan chảy thành nước trong.

Dạ Sát nhìn Vân Hi chiến đấu, trong mắt hắn hiện lên sự kinh ngạc. Hắn không ngờ mảnh vỡ "Hỷ" lại có sức mạnh tịnh hóa mạnh đến thế. Hắn cười lớn, vung tay triệu hồi hàng ngàn con quỷ lửa từ lòng bàn tay.

"Đã vậy, ta cũng giúp sư phụ một tay!"

Trận chiến dưới mưa chì và sóng dữ diễn ra vô cùng ác liệt. Dạ Sát tàn nhẫn và hung bạo, hắn trực tiếp lao vào giữa đám xúc tu, dùng tay không xé nát chúng. Vân Hi lại thanh thoát và điềm tĩnh, y dùng ánh sáng để dẫn lối cho linh hồn của những Hải Yêu được giải thoát khỏi kiếp nạn sầu thảm. Sự kết hợp giữa sự tàn diệt của Quỷ và sự cứu rỗi của Thần tạo nên một bức tranh hỗn loạn nhưng tuyệt mỹ.

Sau khi con Hải Yêu khổng lồ bị đánh bại, một luồng ánh sáng màu xanh dương đậm từ dưới đáy biển vút lên, xuyên qua màn sương mù. Đó chính là manh mối dẫn đến nơi giấu mảnh vỡ thứ hai.

Nhưng ngay khi trận chiến kết thúc, Vân Hi đột nhiên quỵ xuống. Mảnh vỡ "Hỷ" trong ngực y đang xung đột dữ dội với luồng khí "Ai" nồng nặc vừa bùng lên từ dưới biển. Gương mặt y tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

"Vân Hi!" Dạ Sát lao tới ôm lấy y.

Hắn nhìn thấy vết sẹo bỉ ngạn trên ngực Vân Hi đang chuyển sang màu tím bầm. Khế ước máu trên cổ tay hắn cũng nóng rực lên. Qua liên kết linh hồn, Dạ Sát cảm nhận được một nỗi buồn vô tận đang xâm chiếm lấy Vân Hi – nỗi buồn của tất cả những kẻ bị bỏ rơi dưới biển này.

"Sư phụ... nhìn ta! Đừng để nỗi buồn của chúng nuốt chửng ngài!"

Dạ Sát áp môi mình vào môi Vân Hi, không phải là một nụ hôn ái ân, mà là để truyền ma lực và sự điên cuồng của mình sang cho y, dùng cái ác của Quỷ để trấn áp sự yếu đuối của Thần. Vân Hi run rẩy bám lấy vai hắn, hơi thở của cả hai hòa quyện giữa biển trời bao la.

Trong khoảnh khắc ấy, Vân Hi chợt nhận ra: y đã không còn đường lùi. Phía sau là Thiên giới đang truy sát, phía trước là biển khổ không đáy, và bên cạnh y là một con quỷ đang yêu y bằng một thứ tình cảm vặn vẹo. Y nhắm mắt lại, mặc cho bóng tối của Dạ Sát bao trùm lấy mình.

"Đi thôi... xuống dưới đó... tìm mảnh vỡ tiếp theo."

Chiếc thuyền linh sâm từ từ chìm xuống dưới mặt nước, mang theo hai linh hồn đang dần hòa làm một vào sâu thẳm của Vô Vọng Hải. Bí mật về mảnh vỡ "Ai" đang chờ đợi, và cùng với nó là những giọt nước mắt thực sự sẽ khiến trái tim của Vân Hi vỡ vụn một lần nữa.