1,416 từ · ~8 phút đọc
Khi chiếc thuyền linh sâm hoàn toàn bị nuốt chửng bởi làn nước xám xịt của Vô Vọng Hải, một màn chắn ma lực màu tím sẫm bao bọc lấy Vân Hi và Dạ Sát, ngăn cách họ với áp lực kinh khủng của biển sâu. Càng đi xuống, ánh sáng phía trên càng mờ nhạt, cho đến khi chỉ còn lại một màu đen đặc quánh. Thế nhưng, giữa bóng tối vĩnh hằng ấy, một khung cảnh lộng lẫy đến rợn người bắt đầu hiện ra: Cung điện san hô đen.
Những rặng san hô không mang màu sắc rực rỡ mà đen láy như hắc ngọc, vươn cao như những cánh tay xương xẩu của kẻ chết chìm. Giữa lòng cung điện là những tòa tháp làm từ xương cá khổng lồ, tỏa ra thứ lân quang màu xanh lạnh lẽo. Đây là nơi cư ngụ của tộc Giao Nhân lệ quỷ – những sinh vật từng là biểu tượng của cái đẹp, nhưng vì nỗi đau bị phản bội mà hóa thành quỷ dữ dưới đáy sâu.
Vân Hi đứng giữa không gian huyền ảo ấy, cảm nhận mảnh vỡ "Hỷ" trong ngực đang run rẩy một cách yếu ớt. Niềm vui mỏng manh y vừa tìm thấy dường như đang bị bóp nghẹt bởi áp lực của "Ai" (Nỗi buồn) đang bao trùm nơi này.
"Sư phụ, ngài có nghe thấy không?" Dạ Sát thì thầm, bàn tay hắn chưa bao giờ rời khỏi eo Vân Hi. "Tiếng hát của chúng... đó chính là tiếng khóc của biển cả."
Vân Hi lắng tai nghe. Quả thật, giữa tiếng sóng ngầm âm u, một giai điệu u sầu, ai oán vang lên, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến linh hồn người nghe như muốn tan chảy thành nước mắt. Y thấy mắt mình lại nhòe đi. Mảnh vỡ thứ hai đang ở rất gần, và nó đang dùng nỗi buồn của vạn năm để chào đón y.
"Đến rồi. Kẻ canh giữ mảnh vỡ."
Dạ Sát vừa dứt lời, từ phía sau những cột san hô, hàng trăm Giao Nhân xuất hiện. Họ có gương mặt tuyệt mỹ nhưng đôi mắt chỉ có lòng trắng, đuôi cá đầy vảy sắc lẹm và đôi bàn tay là những móng vuốt dài. Dẫn đầu là Giao Nhân Vương – Lệ Cơ. Ả ngồi trên ngai vàng làm từ vỏ sò quỷ, đôi môi tím tái khẽ nhếch lên.
"Lại thêm những kẻ muốn tìm lại trái tim? Thần Quan, ngươi đã vô cảm vạn năm, tại sao giờ đây lại muốn nếm trải nỗi đau này?" Giọng của Lệ Cơ như tiếng pha lê vỡ, sắc lạnh và tang thương.
Vân Hi bước lên phía trước, Vô Tâm Kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa. "Ta không tìm nỗi đau, ta tìm chính mình. Giao Nhân Vương, hãy giao ra mảnh vỡ 'Ai'. Nó không thuộc về biển cả, nó thuộc về linh hồn của ta."
Lệ Cơ cười lên điên cuồng, tiếng cười làm rung chuyển cả cung điện san hô. "Thuộc về ngươi? Thiên giới đã ném nó xuống đây để trấn áp oán niệm của tộc ta. Nếu ta giao nó cho ngươi, nỗi buồn của vạn kiếp này sẽ không còn nơi nương náu, nó sẽ nổ tung và nhấn chìm cả tam giới! Ngươi có gánh vác nổi không?"
"Ta gánh!" Dạ Sát đột ngột cắt ngang, hắn bước lên đứng ngang hàng với Vân Hi, ma khí bùng nổ khiến đám Giao Nhân phải lùi lại. "Nỗi buồn của các ngươi, ta sẽ dùng Ma giới để chứa đựng. Nhưng người của ta, các ngươi không được chạm vào một sợi tóc!"
Trận chiến nổ ra ngay lập tức dưới đáy biển sâu. Giao Nhân lệ quỷ lao tới như những mũi tên, dùng tiếng hát làm vũ khí để tấn công vào thức hải của Vân Hi. Vân Hi cảm thấy đầu óc quay cuồng, những hình ảnh về sự cô độc, về những ngày dài dẫn hồn không tên hiện về, muốn nhấn chìm y trong sự tự ti và tuyệt vọng.
"Đừng nghe chúng, Vân Hi! Nhìn vào ta!" Dạ Sát hét lớn, hắn dùng ma lực tạo ra một vòng tròn bảo vệ, đồng thời tung ra những luồng hắc hỏa thiêu rụi nước biển.
Vân Hi nghiến răng, y đâm mạnh Vô Tâm Kiếm xuống mặt đất cung điện. "Vô Tâm Kiếm – Tịnh Hóa!"
Một luồng sáng bạc bùng lên, không phải để giết chóc, mà để xoa dịu. Ánh sáng ấy đi tới đâu, tiếng hát ai oán của Giao Nhân dịu đi đến đó. Vân Hi đang dùng mảnh vỡ "Hỷ" để đối kháng trực tiếp với "Ai". Y hiểu rằng, cách duy nhất để thu phục mảnh vỡ này không phải là tiêu diệt nó, mà là ôm lấy nó vào lòng.
Y lướt qua đám Giao Nhân, tiến thẳng về phía Lệ Cơ. Giao Nhân Vương vung tay, một viên ngọc màu xanh dương đậm hiện ra trên lòng bàn tay ả. Đó chính là mảnh vỡ "Ai". Một luồng khí đen kịt từ viên ngọc phát ra, hóa thành những sợi xích quấn chặt lấy Vân Hi.
Mỗi sợi xích chạm vào da thịt y là một ký ức đau buồn hiện về rõ mồn một. Vân Hi thấy mình bị bỏ rơi giữa dòng Vong Xuyên, thấy những vị thần y từng kính trọng nhìn y bằng ánh mắt của một công cụ. Y thấy Dạ Sát – kẻ đang đứng cạnh y – rồi một ngày cũng sẽ bỏ y mà đi sau khi đạt được mục đích.
"Không... không phải như thế..." Vân Hi lẩm bẩm, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Dạ Sát nhìn thấy Vân Hi bị nỗi buồn xâm chiếm, hắn điên cuồng tấn công Lệ Cơ. "Buông y ra! Ngươi dám dùng nỗi buồn để dày vò y?"
Lệ Cơ cười nhạt: "Đây là trái tim của y, là nỗi buồn của chính y. Ta chỉ cho y thấy sự thật mà thôi!"
Trong giây phút tuyệt vọng nhất, Vân Hi chợt nhận ra: nỗi buồn cũng là một phần của sự sống. Không có nỗi buồn, y sẽ không biết trân trọng niềm vui. Y không còn chống cự những sợi xích đen nữa, mà từ từ đưa tay ra, chạm vào mảnh vỡ "Ai".
"Ta chấp nhận ngươi."
Ngay khi lời nói thốt ra, viên ngọc xanh dương vỡ tan, nhập vào lồng ngực Vân Hi. Một cơn lốc cảm giác ập đến. Vân Hi quỵ xuống, ôm lấy ngực, tiếng khóc nức nở vang vọng khắp cung điện. Đó không còn là những giọt nước mắt lặng lẽ, mà là sự vỡ òa của vạn năm kìm nén.
Dạ Sát lao tới ôm chặt lấy y. Qua khế ước máu, hắn cảm nhận được một cơn sóng thần của sự đau khổ đang tràn sang mình. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, gánh lấy hơn nửa nỗi đau cho Vân Hi.
"Ta ở đây... Vân Hi... Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi người..."
Lệ Cơ đứng nhìn hai người, ánh mắt ả thoáng qua một tia phức tạp. Ả nhận ra, con quỷ này thực sự đang yêu vị thần kia bằng một thứ tình yêu còn điên cuồng hơn cả nỗi buồn của tộc ả. Ả thu lại sát ý, phất tay cho đám Giao Nhân lùi lại.
"Đi đi. Ngươi đã lấy lại được nỗi buồn của mình. Nhưng hãy nhớ, khi trái tim hoàn thiện, nỗi đau sẽ còn lớn hơn gấp bội."
Vân Hi dựa vào lòng Dạ Sát, đôi mắt y giờ đây đã mang một màu xanh thẳm như đại dương. Y đã biết vui, giờ y đã biết buồn. Trái tim y đang dần trở nên nặng nề hơn, nhưng cũng "người" hơn.
Họ rời khỏi cung điện san hô đen, để lại sau lưng tiếng hát của Giao Nhân nay đã không còn oán hận mà mang theo một lời cầu nguyện xa xăm. Trên chiếc thuyền linh sâm đang từ từ nổi lên mặt nước, Vân Hi vẫn không ngừng rơi lệ, nhưng bàn tay y đã nắm chặt lấy tay Dạ Sát.
Bí mật về mảnh vỡ thứ hai đã hoàn thành, nhưng vết nứt trong linh hồn Vân Hi càng sâu hơn, và sự chiếm hữu của Dạ Sát cũng ngày một trở nên tối tăm hơn. Họ không biết rằng, trên mặt biển Vô Vọng Hải, một kẻ thù còn đáng sợ hơn Thiên quân đang chờ đợi họ.