MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Trăng MáuChương 1: BÓNG TỐI TẠI QUESTERIAN

Khế Ước Trăng Máu

Chương 1: BÓNG TỐI TẠI QUESTERIAN

1,028 từ · ~6 phút đọc

Gió lạnh lùa qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm đặc trưng của sương mù vùng cao. Hạ An siết chặt chiếc vali cũ kỹ, đôi mắt trong veo ngước nhìn lên cánh cổng sắt đen đồ sộ. Phía sau cánh cổng là Học viện Questerian Academy—một tòa lâu đài Gothic sừng sững, được xây bằng đá xám, với những đỉnh tháp nhọn hoắt và hàng trăm ô cửa sổ vòm giống như đôi mắt lạnh lùng đang nhìn chằm chằm vào cô.

Ánh sáng mặt trời, dường như bị nuốt chửng bởi không khí ẩm ướt ở nơi này, chỉ còn là thứ ánh sáng nhợt nhạt, càng làm nổi bật vẻ âm u, ma mị của kiến trúc.

Hạ An hít sâu một hơi. Cô biết mình khác biệt.

Cô không phải là một quý tộc giàu có được gửi đến đây để học cách thừa kế đế chế gia đình. Cô là một nữ sinh mười tám tuổi, đến từ một thị trấn nhỏ, người đã nhận được học bổng toàn phần duy nhất của Học viện Q. Mục tiêu của cô chỉ đơn giản là học tập chăm chỉ để thay đổi vận mệnh.

"Chào mừng, cô bé. Cô chắc hẳn là Hạ An?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ khinh miệt rõ ràng, vang lên. Hạ An quay lại. Đó là một nam sinh cao ráo, mặc đồng phục đen sang trọng của Học viện, với chiếc huy hiệu gia tộc bạc lấp lánh trên ngực áo. Hắn nhìn chiếc vali cũ kỹ và bộ quần áo giản dị của cô bằng ánh mắt chế giễu.

"Vâng, tôi là Hạ An," cô đáp, giọng hơi run.

"Cô nên biết rằng, Học viện Questerian là nơi dành cho giới thượng lưu. Cô đến đây để học, còn chúng tôi... đến để thừa kế," nam sinh kia nói, nhếch mép. "Đừng gây rắc rối."

Lời cảnh báo đó khiến Hạ An hiểu rõ vị trí của mình. Cô là một kẻ lạc lõng.

Sau khi nhận phòng ký túc xá (một căn phòng nhỏ, thiếu ánh sáng ở tầng cuối cùng của khu nhà cũ), Hạ An quyết định đi tìm phòng học Lịch sử Cổ đại, môn học đầu tiên của mình.

Hành lang của Học viện Q. rộng lớn và lạnh lẽo, được lát bằng đá cẩm thạch tối màu, với những bức tượng đá vô danh đứng dọc hai bên. Cô lạc lối trong mê cung kiến trúc này.

Đột nhiên, cô nghe thấy một giọng nói vang vọng từ cuối hành lang, nơi ánh sáng gần như không chạm tới được.

"Các trò không được phép vào khu vực phía Bắc của Thư viện trước khi nhận được sự cho phép của Giáo sư. Hay các trò muốn làm bạn với những linh hồn đang chờ đợi ở đó?"

Giọng nói ấy không chỉ trầm ấm mà còn mang theo một sự uy quyền tuyệt đối, lạnh lẽo đến tận xương tủy, khiến Hạ An khựng lại.

Cô nhìn thấy một bóng hình hoàn hảo.

Đó là một người đàn ông, khoảng chừng hai mươi lăm tuổi (theo giao diện), với mái tóc đen tuyền và làn da trắng đến kinh ngạc. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản nhưng được may đo tinh xảo, làm nổi bật bờ vai rộng và vóc dáng hoàn hảo. Đôi mắt anh ta, sâu thẳm như hổ phách lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, đang nhìn chằm chằm vào nhóm học sinh quý tộc kia.

Người đàn ông đó là Kain Volkov.

Kain nhìn thấy Hạ An ngay lập tức. Cô đứng đó, nhỏ bé, mong manh, như một đóa hoa trắng lạc vào khu vườn tử khí. Ánh mắt hổ phách của anh ta dán chặt vào cổ cô gái, nơi có một mạch máu nhỏ đang đập nhẹ dưới làn da trắng.

Dòng máu này... Kain cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ và thuần khiết chưa từng có. Nó không chỉ là sự sống, nó là Khế Ước.

Kain Volkov đã sống hơn năm trăm năm, trải qua vô số thời đại và chứng kiến vô số sinh mệnh. Nhưng chưa bao giờ, một sinh vật nào lại có thể khuấy động bản năng săn mồi và sự chiếm hữu của anh ta mãnh liệt đến vậy.

Anh ta bước chậm rãi về phía Hạ An, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình. Nhóm học sinh quý tộc kia lập tức dạt sang hai bên, cúi đầu kính cẩn, gọi anh ta là "Giáo sư Volkov".

Hạ An cảm thấy tim mình đập liên hồi. Cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo từ anh ta, nhưng cơ thể cô lại nóng lên một cách khó hiểu.

"Cô bé," Kain dừng lại trước mặt cô, cúi thấp người một chút. Hơi thở anh ta phả vào tóc cô, mang theo mùi hương của tuyết và gỗ đàn hương.

"Em... em bị lạc," Hạ An lắp bắp, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đó.

Kain nở một nụ cười nhạt, đó là nụ cười đẹp đến tàn khốc, nhưng không hề có sự ấm áp. "Học viện Questerian không phải là nơi dành cho những kẻ lạc lối."

Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cằm cô, buộc cô phải nhìn lên. Ánh mắt anh ta là một lời tuyên bố.

"Ta là Kain Volkov, Giáo sư Khách mời của Học viện. Và từ giờ trở đi, ta sẽ là người chỉ dẫn cho cô."

Bàn tay anh ta, lạnh buốt như băng, từ từ trượt xuống cổ cô, dừng lại ở một vị trí khiến Hạ An cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.

"Không có sự cho phép của ta, cô không được phép lạc đường."

Sự chiếm hữu của anh ta là rõ ràng, công khai và đầy uy hiếp. Hạ An cảm thấy toàn bộ sự tự do của mình bị rút cạn chỉ bằng một ánh mắt và một cái chạm tay. Cô biết, cuộc sống bình thường của cô đã kết thúc ngay từ giây phút này. Cô đã bị khóa chặt vào thế giới tăm tối này.