MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhế Ước Trăng MáuChương 2: DẤU ẤN HUYẾT THỐNG

Khế Ước Trăng Máu

Chương 2: DẤU ẤN HUYẾT THỐNG

595 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi học Lịch sử Cổ đại, tâm trí Hạ An vẫn bị ám ảnh bởi ánh mắt và cái chạm lạnh lẽo của Kain Volkov. Anh ta không chỉ là một giáo sư, anh ta còn là một bí ẩn nguy hiểm.

Trên đường về ký túc xá, Hạ An cố gắng tránh xa những nơi đông người. Cô cảm thấy mọi ánh mắt trong Học viện Q. đều chứa đựng sự xa cách và khinh miệt. Nhưng sự cô đơn của cô không kéo dài được lâu.

Rầm!

Khi băng qua một hành lang tối, Hạ An bị một nhóm nam sinh quý tộc (có lẽ là bạn bè của kẻ đã chế giễu cô lúc sáng) chặn lại.

"Cô bé học bổng, cô nghĩ cô là ai mà lại được Giáo sư Volkov quan tâm đặc biệt như vậy?" một nam sinh có mái tóc bạch kim nói, giọng đầy ghen tị.

"Các bạn hiểu lầm rồi, tôi chỉ hỏi đường," Hạ An cố gắng lách qua.

"Hiểu lầm ư? Dòng máu nghèo nàn của cô không xứng đáng được đặt chân vào Học viện này, đừng nói là được Giáo sư chạm vào."

Hắn ta giơ tay, định đẩy mạnh Hạ An. Cô nhắm mắt lại, sẵn sàng hứng chịu sự sỉ nhục.

Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh buốt đột ngột lùa qua hành lang, khiến tất cả đèn nến phụt tắt. Một cái bóng đen vụt qua, nhanh đến mức không thể tin được.

Rắc!

Nam sinh kia hét lên đau đớn. Khi ánh sáng lập lòe trở lại, hắn ta đang quỳ gối, cánh tay bị bẻ gãy một cách thô bạo.

Đứng đó, giữa ánh nến lập lòe, là Kain Volkov.

Kain không nói một lời. Ánh mắt hổ phách của anh ta giờ đây mang một màu đỏ rực mờ ảo, lạnh lùng và chứa đầy sát khí. Sự giận dữ của anh ta tỏa ra như một luồng khí lạnh có thể đóng băng cả không khí.

"Ai cho phép các ngươi chạm vào vật sở hữu của ta?" Giọng Kain trầm và vang, không còn sự điềm tĩnh của giáo sư.

Nam sinh bạch kim và đồng bọn run rẩy lùi lại. Họ sợ hãi không phải vì bị đánh, mà vì cảm giác khiếp sợ tột độ từ sức mạnh vô hình đang đè nén họ.

Kain liếc nhìn Hạ An, thấy cô đang run rẩy vì sợ hãi. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh ta lập tức biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng nguy hiểm.

Anh ta bước đến, ôm Hạ An vào lòng một cách mạnh mẽ nhưng nhẹ nhàng.

"Em không sao chứ?" Anh ta hỏi, nhưng giọng điệu lại mang tính tuyên bố nhiều hơn là một câu hỏi.

Anh ta nâng cằm cô, và lần này, anh ta không chỉ chạm. Anh ta cúi xuống, môi anh ta áp vào cổ cô, cảm giác lạnh ngắt như đá cẩm thạch.

Xoẹt!

Một cơn đau nhói, sắc lẹm truyền đến từ cổ cô, nhưng nó chỉ kéo dài trong một giây. Kain lập tức buông cô ra, quay mặt đi, tựa như đang kiềm chế một bản năng nào đó.

"Đừng bao giờ để bất kỳ kẻ nào làm tổn thương em. Hay tiếp cận em," Kain gằn giọng, giọng nói pha lẫn một chút khàn khàn, mệt mỏi.

Hạ An ngất lịm trong vòng tay anh ta, nhưng trước khi mất đi ý thức, cô thấy đôi mắt đỏ rực của anh ta dần chuyển về màu hổ phách ban đầu, và cô cảm nhận được một vị tanh ngọt còn vương trên môi mình.