Hạ An tỉnh dậy trên chiếc giường êm ái, không phải trong phòng ký túc xá lạnh lẽo của cô, mà trong một căn phòng xa hoa lộng lẫy. Mọi thứ được trang trí theo phong cách quý tộc châu Âu, với rèm nhung dày và những bức tranh cổ đại.
Kain đang ngồi bên cạnh cô, đọc sách. Anh ta đã thay quần áo, trông điềm tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Em đã ngủ hai mươi bốn giờ," Kain nói mà không ngước mắt lên khỏi cuốn sách bìa da cũ kỹ.
"Tại sao... tôi lại ở đây?" Hạ An cố gắng ngồi dậy, cảm thấy toàn thân mệt mỏi và rã rời, nhưng đồng thời lại có một cảm giác sống động kỳ lạ. Cô sờ lên cổ mình, thấy một vết thương nhỏ, gần như không thể nhận ra.
"Ta đã đưa em đến Tháp Chuông. Khu vực riêng của ta. Em bị sốc và cần được nghỉ ngơi. Đừng hỏi gì thêm."
"Anh... anh đã cắn tôi," Hạ An nói thẳng, cô không thể phủ nhận cảm giác đó.
Kain chậm rãi đặt cuốn sách xuống. Anh ta nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sắc như dao mổ.
"Đúng vậy," anh ta thừa nhận không chút hối lỗi. "Ta đã lấy đi một chút máu của em. Đó là cách duy nhất để bình ổn cơ thể em sau khi em tiếp xúc với sự thô bạo của những ma cà rồng non nớt kia."
Anh ta cố tình dùng từ "ma cà rồng", khiến Hạ An sững sờ.
"Ma... ma cà rồng? Anh đang đùa tôi sao?"
"Không," Kain nhếch mép. "Học viện Questerian không phải là nơi của con người bình thường, Hạ An. Và ta... không phải là giáo sư bình thường."
Kain tiến đến bên cô, nắm lấy tay cô. Lòng bàn tay anh ta lạnh buốt nhưng lại khiến da thịt cô cảm thấy ấm áp.
"Dòng máu của em... nó rất đặc biệt. Nó mang một Khế Ước vô hình mà tổ tiên ta đã chờ đợi hàng thế kỷ. Khế ước đó đã bị kích hoạt khi ta chạm vào em."
"Khế Ước gì cơ?"
"Khế Ước Huyết Thống," Kain thì thầm, giọng anh ta mang theo sự cuồng tín. "Nó ràng buộc em với ta, vĩnh viễn. Máu em là thức ăn, là sự sống, và là quyền năng của ta. Em thuộc về ta, Hạ An."
Cùng lúc đó, Hạ An cảm thấy một cơn sốt cực mạnh ập đến. Cô đổ mồ hôi, toàn thân run rẩy. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi lại bị thay thế bằng một cơn khát kỳ lạ, một nhu cầu mãnh liệt muốn được ở gần Kain.
"Đây là Cơn Sốt Khế Ước," Kain giải thích, dường như thích thú nhìn sự vật lộn của cô. "Nó khiến em khao khát ta, khao khát sự tồn tại của ta. Đừng chống lại nó."
Kain ôm cô vào lòng, lần này không phải vì bảo vệ, mà là vì chiếm hữu. Anh ta hôn lên trán cô, rồi xuống môi cô, một nụ hôn vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng.
"Em sẽ ở lại đây, Hạ An. Ngay trong Tháp Chuông này. Dưới sự giám sát tuyệt đối của ta. Ta không cho phép bất cứ ai, kể cả những người trong gia tộc, chạm vào Khế Ưước của ta."
Hạ An, trong cơn sốt, cảm thấy sức mạnh của mình bị tan chảy. Cô biết cô đã bị giam giữ, nhưng đồng thời, cô lại không muốn rời khỏi vòng tay lạnh lẽo và an toàn này. Cô đã hoàn toàn bị khóa chặt vào định mệnh của Kain Volkov