Hạ An đã chính thức bị giam lỏng trong Tháp Chuông. Căn phòng nơi cô tỉnh lại là một phòng ngủ xa hoa bậc nhất, nhưng nó không có khóa từ bên trong. Mỗi cửa sổ đều được niêm phong bằng những hoa văn sắt rèn tinh xảo, không thể mở ra. Cô biết Kain không hề có ý định trả lại sự tự do cho cô.
Kain đối xử với cô như một báu vật quý giá. Anh ta đích thân mang thức ăn (thường là những món ăn thanh đạm nhất) lên cho cô. Anh ta dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để ngồi trong phòng, không phải để trò chuyện, mà chỉ đơn giản là quan sát cô.
"Tôi không phải là thú cưng của anh," Hạ An cố gắng phản kháng trong bữa ăn đầu tiên.
Kain ngước lên từ cuốn sách của mình, đôi mắt hổ phách nhìn cô đầy thích thú. "Thú cưng còn có thể chạy nhảy. Em là Khế Ước Huyết Thống của ta. Vô giá. Em sẽ ở đây cho đến khi ta hoàn toàn chấp nhận việc cho em trở lại Học viện."
"Tôi có bài kiểm tra Lịch sử!"
"Ta là Giáo sư Lịch sử. Ta có thể đảm bảo điểm số tuyệt đối cho em mà không cần em phải học," anh ta đáp, giọng lạnh nhạt.
Sự chiếm hữu của Kain không chỉ dừng lại ở thể xác mà còn len lỏi vào tâm trí cô. Hạ An luôn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn chạm vào anh ta, muốn được ở gần anh ta—đó là tác dụng phụ của Khế ước. Cô sợ hãi sự phụ thuộc này.
Một buổi chiều, trong lúc Kain ra ngoài "giải quyết công việc của gia tộc," Hạ An quyết định khám phá Tháp Chuông. Căn phòng của Kain là một kho tàng bí mật. Nó chứa đựng những cổ vật, bản đồ cũ kỹ, và hàng trăm cuốn sách bìa da dày cộp.
Cô tìm thấy một cuốn nhật ký cũ, được viết bằng một loại chữ cổ mà cô không hiểu. Tuy nhiên, một bản vẽ phác thảo đã thu hút sự chú ý của cô: đó là hình ảnh một phụ nữ có đôi cánh đen bị xiềng xích, và một vòng tròn ma thuật được vẽ bằng máu.
Dưới hình vẽ là một dòng chữ bằng tiếng Anh cổ: "The Moon's Light is the Blood's Key" (Ánh Sáng Mặt Trăng là Chìa Khóa của Máu).
Hạ An giật mình. Cô nhớ lại lời Kain nói về Dòng Máu Ánh Trăng. Liệu cô có liên quan gì đến hình vẽ này? Và tại sao cô gái trong hình lại bị xiềng xích?
Cô kịp thời cất cuốn nhật ký đi ngay trước khi Kain trở lại. Anh ta bước vào, gương mặt mang theo sự mệt mỏi và một mùi hương tanh nồng của kim loại—mùi máu.
Kain nhìn cô chằm chằm. "Em đang tìm kiếm gì, Hạ An?"
"Tôi... tôi chỉ xem sách," cô nói dối, trái tim đập thình thịch.
Kain không chất vấn thêm, nhưng ánh mắt anh ta dán chặt vào cuốn nhật ký trong tay cô. Anh ta biết cô đang nói dối, nhưng có vẻ như anh ta đang đợi cô tự nguyện tiết lộ bí mật. Sự căng thẳng trong Tháp Chuông càng lúc càng gia tăng.