Lời cảnh báo của Draven Kryll khiến Hạ An lo sợ. Cô bắt đầu tìm cách tự bảo vệ mình, không chỉ khỏi những gia tộc khác, mà còn khỏi chính Kain.
Trong bữa tối tại Đại Sảnh (nơi tất cả học sinh quý tộc ăn uống), Kain yêu cầu Hạ An ngồi bên cạnh anh ta. Cô cố tình chọn một chiếc ghế ở xa nhất.
Kain không nói một lời, chỉ dùng quyền năng thao túng vật lý để kéo chiếc ghế của cô từ từ trượt qua sàn đá cẩm thạch, cho đến khi cô ngồi ngay bên cạnh anh ta.
"Em đang thử thách sự kiên nhẫn của ta, Hạ An?" Kain thì thầm vào tai cô, hơi thở anh ta lạnh buốt.
"Tôi có quyền tự do lựa chọn chỗ ngồi," cô kiên quyết.
"Em có quyền tự do trong phạm vi an toàn của ta," anh ta sửa lời, ánh mắt đầy chiếm hữu.
Bữa ăn đó là một sự tra tấn. Hạ An cảm thấy ghê tởm sự kiểm soát của anh ta. Cô đã vô tình trở thành tâm điểm của sự chú ý và ghen tỵ.
Sau bữa tối, Kain đưa cô trở lại Tháp Chuông. Anh ta giận dữ, nhưng cố kìm nén.
"Nói cho ta nghe về Draven Kryll," Kain yêu cầu.
Hạ An do dự, rồi kể lại cuộc gặp gỡ và lời đề nghị của Draven. Cô nhấn mạnh Draven đã nói về sự hủy diệt và việc giải phóng cô.
Kain im lặng một lúc lâu. "Draven nói đúng. Dòng Máu Ánh Trăng của em là chìa khóa để vượt qua sự khát máu của ta, nhưng nếu bị ép buộc, nó sẽ trở thành chất độc đối với ta."
"Vậy tại sao anh không thả tôi đi?" Hạ An hỏi, nước mắt chực trào.
Kain tiến đến, ôm cô từ phía sau. "Bởi vì, Hạ An, ta không thể. Khế Ước đã khóa chặt. Nếu em rời xa ta quá lâu, ta sẽ mất kiểm soát, và bản năng ma cà rồng tàn bạo nhất của ta sẽ trỗi dậy. Ta sẽ hủy diệt cả thành phố này để tìm em."
Anh ta quay cô lại, nhìn thẳng vào đôi mắt cô. "Ta không muốn trở thành một con quái vật vô nhân tính, Hạ An. Em là ánh sáng và là cái neo duy nhất giữ ta lại với nhân tính."
"Vậy anh đang dùng tôi để cứu chính mình?"
"Đúng vậy," Kain thừa nhận. "Nhưng ta cũng sẽ dùng mọi thứ ta có để bảo vệ em. Ta sẽ không bao giờ làm tổn thương em, trừ phi... ta mất em."
Lời thú nhận của Kain khiến Hạ An cảm thấy khó hiểu. Cô bắt đầu thấy sự đấu tranh nội tâm trong con người lạnh lùng này, và sự ghê sợ dần chuyển thành sự thương hại, rồi là một cảm xúc phức tạp hơn.