Mối quan hệ giữa Hạ An và Kain trở nên phức tạp: cô là tù nhân, anh ta là cai ngục, nhưng họ cũng là sự sống còn của nhau.
Hạ An bắt đầu nhận ra những điều kỳ lạ xảy ra với cơ thể mình. Cô trở nên nhạy cảm hơn với ánh sáng, thính giác bén nhọn hơn, và những vết thương nhỏ của cô lành lại gần như ngay lập tức. Cô kể điều này cho Kain.
"Đó là tác dụng của Khế Ước. Máu ta đang thay đổi sinh lý của em," Kain giải thích trong giờ học riêng của họ tại Tháp Chuông. "Dòng máu của em không chỉ là ánh sáng, nó còn là sự thích nghi."
Kain quyết định huấn luyện Hạ An. Anh ta dạy cô về quyền năng tâm trí (những khái niệm cơ bản về thao túng cảm xúc người khác), cách sử dụng nhẫn thuật, và quan trọng nhất là cách tự vệ khỏi ma cà rồng khác.
"Ma cà rồng khác sẽ bị thu hút bởi mùi máu của em. Nhưng nếu em học cách che giấu năng lượng của mình, họ sẽ không thể tìm ra em," Kain nói.
Anh ta bắt cô phải tập trung tinh thần, tưởng tượng một bức tường lạnh lẽo bao quanh cơ thể mình. Cô gặp rất nhiều khó khăn.
"Thất bại," Kain nói. Anh ta tiến lại, bàn tay lạnh buốt đặt lên thái dương cô. "Em phải tập trung hơn."
Khoảnh khắc anh ta chạm vào cô, một luồng sức mạnh khủng khiếp lan tỏa trong đầu Hạ An. Cô thấy những hình ảnh thoáng qua: những trận chiến cổ xưa, ánh trăng máu, và hình ảnh Kain đứng trên đỉnh một ngọn núi đầy xác người. Đó là một phần ký ức của Kain.
Hạ An hét lên. Cô đẩy Kain ra.
"Anh đã làm gì?"
"Ta chỉ giúp em tập trung. Đừng sợ hãi sức mạnh của ta, Hạ An. Ta là người duy nhất có thể dạy em kiểm soát nó," Kain nói, nhưng anh ta lùi lại một bước. Anh ta biết anh ta đã vô tình để lộ quá khứ tàn khốc của mình.
Buổi học kết thúc. Sự sợ hãi của Hạ An tăng lên, nhưng đi kèm với nó là sự tò mò không dứt. Cô muốn hiểu quyền năng này, và muốn hiểu con người thật của Kain Volkov