Cuộc sống tại Học viện Q. vẫn tiếp diễn. Hạ An dần quen với sự chiếm hữu của Kain. Cô biết nơi nào anh ta sẽ xuất hiện, khi nào anh ta sẽ quan sát cô. Sự kiểm soát đã trở thành một phần của cuộc sống, và cô bắt đầu chấp nhận nó để đổi lấy sự an toàn.
Tuy nhiên, Hạ An cũng bắt đầu nhìn thấy sự cô độc sâu sắc trong Kain. Anh ta là giáo sư, là chúa tể, nhưng anh ta không có bạn bè. Anh ta luôn đơn độc, bị vây quanh bởi sự tôn kính và sợ hãi.
Một đêm, Hạ An quyết định hành động. Cô lẻn ra khỏi Tháp Chuông (Kain đã cố tình để lỏng khóa, như một sự thử thách). Cô đi đến phòng học Lịch sử, nơi cô biết Kain thường làm việc khuya.
Kain đang ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt anh ta. Anh ta trông mệt mỏi và già dặn hơn nhiều so với giao diện 25 tuổi.
"Anh không ngủ sao, Giáo sư?" Hạ An hỏi.
Kain giật mình. Anh ta quay lại, ngạc nhiên khi thấy cô. "Em không được phép rời khỏi Tháp Chuông!"
"Anh đã cố tình không khóa cửa," cô đáp lại. "Và anh không ngủ được. Anh có vẻ cô đơn."
Kain không phản đối. Anh ta thở dài, sự mệt mỏi của hàng trăm năm dường như đè nặng lên vai anh ta.
"Ma cà rồng không cần ngủ, Hạ An. Chúng ta chỉ nghỉ ngơi. Và ta đã cô đơn từ rất lâu rồi."
Hạ An tiến lại gần, lần này cô không sợ hãi. Cô đặt tay lên vai anh ta. "Tôi biết anh sợ hãi điều gì. Anh sợ trở thành con quái vật. Anh sợ sự cô đơn."
Đột nhiên, Kain kéo cô vào lòng, ôm cô thật chặt. Sức mạnh của anh ta không hề làm cô đau, chỉ có sự tuyệt vọng và nhu cầu.
"Đừng rời xa ta, Hạ An," anh ta thì thầm, giọng nói cầu xin. "Chỉ cần em ở đây, ta có thể duy trì được nhân tính này."
Đêm đó, họ không có hành động chiếm hữu hay bạo lực nào. Họ chỉ đơn giản là ôm nhau, chia sẻ sự yên bình hiếm hoi. Đó là lần đầu tiên Kain buông bỏ sự kiểm soát, và cũng là lần đầu tiên Hạ An cảm nhận được tình yêu phức tạp ẩn dưới sự chiếm hữu tàn bạo của anh ta.