MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp LạiChương 7: Cơn mưa bất chợt

Khi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp Lại

Chương 7: Cơn mưa bất chợt

579 từ · ~3 phút đọc

Chiều thứ Tư, bầu trời đầy mây xám báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Mai bước ra khỏi văn phòng, tay cầm túi xách, mắt nhìn lên bầu trời, hơi lo lắng. Cô không mang theo ô, và điện thoại thì liên tục rung với những cuộc gọi nhỡ.

Chưa kịp định hình kế hoạch, những giọt mưa đầu tiên đã rơi xuống vai cô, nhanh chóng lan ra mái tóc và áo khoác mỏng. Mai hốt hoảng chạy tìm chỗ trú. Bước chân vội vã, cô nhíu mày khi mưa càng lúc càng nặng hạt.

“Mai!” – một giọng nói quen thuộc cất lên.

Cô ngoái lại và thấy Duy chạy đến, tay cầm một chiếc ô mở sẵn. Anh cười, giọt mưa làm mái tóc rối thêm phần lộn xộn, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng như mọi khi.

“Trời mưa bất chợt mà em lại không mang ô sao?” – Duy hỏi, giọng vừa lo vừa trêu.

“Em… em quên mất. Thật tình cờ quá!” – Mai cười ngượng, hơi ướt nhưng lòng bỗng ấm lên.

Duy nhường cô nửa chiếc ô, cả hai đi sát nhau dưới tán ô. Giọt mưa rơi lộp độp trên mặt đất, tạo thành âm thanh nhẹ nhàng, gần như nhịp điệu riêng cho buổi chiều này. Không khí ẩm ướt nhưng mát lành, mùi đất sau cơn mưa lan tỏa, khiến mọi thứ xung quanh như tĩnh lại.

“Em không sợ mưa à?” – Duy hỏi, mắt nhìn thẳng vào cô.

“Chỉ… hơi bất ngờ thôi. Nhưng đi cùng anh, em thấy ổn.” – Mai trả lời, giọng nhỏ, nhưng trong lòng tràn ngập cảm giác an toàn.

Họ đi qua con phố quen thuộc, nơi có những quán cà phê nhỏ và cửa hàng sách. Mưa làm mọi thứ trở nên khác lạ, như một bức tranh mờ ảo với sắc màu trầm. Mai thỉnh thoảng nhìn Duy, nhận ra ánh mắt anh luôn theo dõi cô, quan tâm từng cử chỉ nhỏ.

Khi đến một ngã tư, Duy dừng lại, nhẹ nhàng đẩy cô vào sát người, che ô cho cô khỏi bị ướt. Khoảnh khắc đó, tim Mai như lạc nhịp, cảm giác gần gũi và ấm áp lan khắp cơ thể. Cô nhìn vào mắt Duy, thấy một nụ cười ẩn sau giọt mưa: nụ cười khiến cô tin rằng, dù mưa có lớn đến đâu, vẫn luôn có một người bên cạnh.

“Mưa thế này, anh nhớ những buổi chiều đi dạo với em hôm trước.” – Duy nói, giọng trầm nhưng ấm áp.

“Em cũng vậy… cảm giác yên bình lắm.” – Mai thì thầm, tay nắm nhẹ tay anh.

Cơn mưa dần dịu, những giọt cuối rơi lưa thưa trên phố. Duy và Mai dừng lại, nhìn dòng nước nhỏ chảy trên vỉa hè. Hai người không nói gì, chỉ đứng bên nhau, tận hưởng dư vị của khoảnh khắc giản dị nhưng đặc biệt.

Khi họ tách nhau ra, Duy nhắn nhủ: “Mai, hôm nào mưa nữa, mình sẽ đi cùng nhau nhé. Không phải vội, chỉ là đi bên nhau.”

Mai mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Vâng, em sẽ đợi.”

Chiều mưa trôi qua, nhưng trong lòng Mai, hình ảnh Duy che ô, bước đi bên cạnh cô, vẫn hiện rõ, khiến cô cảm thấy thế giới bỗng chốc dịu dàng hơn rất nhiều. Một cơn mưa bất chợt, nhưng lại là buổi chiều mà Mai nhớ mãi, nơi cô cảm nhận được sự ấm áp của một người đặc biệt trong cuộc đời.