Sáng thứ Hai, Mai bước vào phòng làm việc với tâm trạng lạ lùng: vừa hồi hộp vừa háo hức. Cô đặt túi xách xuống, chuẩn bị mở laptop, thì ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp cơm nhỏ đặt ngay giữa bàn làm việc. Trên nắp hộp, có một mẩu giấy nhỏ với nét chữ quen thuộc:
"Cho bữa trưa hôm nay, hy vọng em thích. – Duy"
Tim Mai đập nhanh. Cô cầm hộp lên, cảm giác ấm áp lan tỏa. “Anh ấy… nấu hay mua nhỉ?” – cô tự hỏi, nụ cười không kìm nổi.
Cầm hộp cơm vào tay, cô nhẹ nhàng mở ra: từng món ăn được sắp xếp gọn gàng, đẹp mắt. Có cơm trắng, một ít rau xào, vài miếng trứng cuộn vàng ươm và miếng gà áp chảo nhỏ. Mùi thơm dịu dàng khiến cô suýt quên mất cả thời gian.
“Chắc là tiện nấu nhiều rồi đem qua…” – Mai lẩm bẩm, vừa ăn vừa nhớ đến buổi dạo phố cuối tuần. Cảm giác ấm áp lạ lùng khiến cô không khỏi mỉm cười.
Đang ăn, điện thoại rung. Tin nhắn từ Duy:
"Ăn ngon nhé. Nhớ nhắn tin cho anh một câu cảm ơn nhé."
Mai cười thầm, tay gõ tin nhắn:
"Cảm ơn anh, bữa trưa ngon lắm. Em nhớ rồi nhé."
Cả buổi trưa trôi qua với những món ăn ngon và tâm trạng ngọt ngào. Mỗi lần cô nhìn vào hộp cơm, lại thấy như Duy đang ngồi đối diện, nở nụ cười hiền hòa, quan tâm từng chút nhỏ nhặt.
Chiều đến, trời hơi se lạnh. Mai rời văn phòng, tay vẫn cầm hộp cơm rỗng. Bước chân cô dừng lại trước cửa quán cà phê hôm trước, nơi mà nụ cười và câu chuyện với Duy vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí. Cô bật điện thoại, nhắn một tin ngắn:
"Anh… hôm nay cảm ơn anh nhiều nha, bữa trưa thật đặc biệt."
Không lâu, Duy trả lời:
"Thế mai, anh sẽ nghĩ món gì khác cho em nhé?"
Mai đỏ mặt, lẩm bẩm một mình: “Anh này, lúc nào cũng biết cách làm tim mình rung rinh.”
Trên đường về, cô đi bộ chậm rãi, vừa thưởng thức không khí trong lành vừa nhớ về hôm nay. Cảm giác an toàn, ấm áp và một chút háo hức len lỏi trong lòng, khiến Mai nhận ra: sự quan tâm, dù chỉ là một hộp cơm trưa nhỏ, cũng đủ để khiến người ta cảm thấy đặc biệt.
Tối về, khi ngồi trên ghế sofa, Mai đặt điện thoại xuống, suy nghĩ về Duy. Cô cười nhẹ, tự nhủ: “Có lẽ, đây là cách anh ấy muốn cho em thấy rằng… mình không đơn độc.”
Những món ăn hôm nay không chỉ no bụng mà còn lấp đầy khoảng trống trong lòng Mai – khoảng trống mà cô không biết từ bao giờ đã hiện hữu. Và cô tự hứa, sẽ trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé nhưng ấm áp như thế này.
Căn phòng nhỏ ngập ánh đèn vàng dịu, Mai gác chân lên ghế, nhắm mắt lại, và hình ảnh Duy cùng nụ cười hiền hiện lên rõ ràng. Một buổi trưa bình dị, nhưng trong lòng cô, dường như thế giới bỗng nhiên ấm hơn rất nhiều.