MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp LạiChương 5: Buổi dạo phố đầu tiên

Khi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp Lại

Chương 5: Buổi dạo phố đầu tiên

631 từ · ~4 phút đọc

Sáng Chủ Nhật, nắng nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, rọi lên sàn gỗ ấm áp của căn phòng nhỏ. Mai đứng trước gương, chải lại mái tóc dài, bối rối tự nhủ: “Chỉ là dạo phố thôi mà sao tim lại đập nhanh thế này?” Cô khoác chiếc áo khoác mỏng, lấy túi xách và bước ra cửa. Điện thoại rung nhẹ.

“Em đã sẵn sàng chưa?” – Duy nhắn.

“Rồi ạ, ở cửa nhà em luôn.” – Mai trả lời, tay hơi run khi nhấn gửi.

Chỉ vài phút sau, tiếng chuông xe vang lên. Duy đứng trước cửa, ánh nắng chiếu qua mái tóc hơi rối, nụ cười hiền hòa trên môi.

“Chào buổi sáng, Mai. Đi thôi?” – Duy giọng nhẹ nhàng, như thể mọi thứ đều bình yên.

Mai gật đầu, mỉm cười, và họ cùng nhau bước xuống phố.

Đường phố sáng sớm yên ắng, hơi sương còn vương trên lá cây. Họ đi bộ chậm rãi, không vội, trò chuyện đủ chuyện từ cà phê đến sách, từ thời tiết đến những nơi muốn đi du lịch. Duy nói ít, nhưng câu nào cũng khiến Mai cười, đôi khi chỉ là cái nhíu mày khi nhìn một quán sách nhỏ hay một cửa hàng bánh ngọt.

“Hôm nay trời đẹp quá nhỉ.” – Mai nói, ngước mặt lên nắng.

“Ừ, nhưng nếu không có nắng, có thể cũng không vui như thế này.” – Duy đáp, ánh mắt nhìn cô thật lâu, như muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc.

Họ ghé vào một quán nhỏ ven đường, nơi những bức tranh treo khắp tường, mùi cà phê pha thơm lừng. Duy gọi một cappuccino, Mai chọn latte sữa hạnh nhân – đúng sở thích cô từng nói qua tin nhắn. Không gian ấm áp khiến hai người cảm giác như thời gian chậm lại.

“Anh thường đi dạo vào cuối tuần sao?” – Mai hỏi, ngồi đối diện.

“Thỉnh thoảng. Nhưng hôm nay, anh đi cùng ai đó thú vị hơn bình thường.” – Duy nháy mắt, khiến Mai đỏ mặt.

Sau quán cà phê, họ tiếp tục đi dọc theo con đường lát đá nhỏ, ghé qua cửa hàng sách, rồi một tiệm bánh ngọt mà Mai đã từng muốn thử. Duy mua cho cô một chiếc bánh sừng bò, còn anh chọn một chiếc bánh choco chip. Họ đi trên con đường dài, tay cầm bánh, tay còn lại thỉnh thoảng chạm nhau khi cười vui, cảm giác ấm áp len lỏi khắp cơ thể Mai.

“Mỗi lần đi dạo như thế này, em thấy yên tâm lạ lùng.” – Mai thốt lên, giọng trầm lắng nhưng thật.

Duy quay nhìn cô, ánh mắt dịu dàng. “Vậy thì mình sẽ đi nhiều hơn nữa.”

Trên con phố vắng, gió nhẹ thổi qua mái tóc, những âm thanh xung quanh như lùi lại phía sau. Cả hai bước đi, không cần nói quá nhiều, chỉ cần cảm nhận nhịp bước, ánh nắng và hơi thở gần nhau. Đối với Mai, hôm nay không chỉ là một buổi dạo phố, mà là khoảnh khắc cô bắt đầu tin rằng, có một người khiến mình cảm thấy bình yên ngay cả khi chỉ đi bên nhau trong im lặng.

Khi trời dần xế chiều, Duy đưa Mai về gần cửa nhà. “Mai, hôm nay vui chứ?”

“Rất vui… và em… mong có thêm nhiều buổi dạo như thế này.” – Mai mỉm cười, ánh mắt lấp lánh.

Duy cũng mỉm cười, nắm tay cô trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ để lưu giữ cảm giác nhẹ nhàng này.

Chiếc nắng cuối ngày rọi qua tán cây, in bóng hai người trên vỉa hè. Họ đứng bên nhau, lặng nhìn con phố tĩnh lặng, biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của những buổi chiều dài dần với nắng nhẹ bên thềm cửa.